Được bà ngoại dẫn vào chùa gửi từ thời điểm năm 4 tuổi rồi mãi ko đón về, 30 năm qua chị Huyền được những ni sư ở chùa bảo bọc. Trưởng thành, chị sinh hoạt lại chùa cùng sư cô chăm lo những đứa trẻ khác cùng phận bị bỏ rơi.


Không bao gồm chút ký ức làm sao về mái ấm gia đình cũng không biết phụ huynh mình là ai, cả tuổi thơ của chị ý Văn Thái Ngọc Huyền (34 tuổi) được chăm lo trong vòng đeo tay yêu thương của các sư cô.

Ngôi nhà phổ biến hạnh phúc

Tôi gạnh thăm miếu Diệu Giác (TP Thủ Đức, TP.HCM) vào buổi chiều tối khi trời vừa chấm dứt cơn mưa. Khung trời mây xám bi thảm man mác, mà lại vừa bước qua cánh cổng khu vực nuôi chăm sóc trẻ không cha mẹ của chùa, giờ đồng hồ nói cười cợt của đám con nít đã xôm tụ sinh hoạt khu đơn vị ăn.

16 giờ 30 phút, một tốp không giống về tới, các bé bỏng ngoan ngoãn chắp tay chào fan lớn, trường đoản cú giác ngồi vào bàn ăn.

*

30 năm trước, chị Huyền cũng rất được người bên gửi mang lại chùa nhưng mà không đón về. Từ kia tới nay, chị cũng không biết mái ấm gia đình mình là ai


Từ khu nhà ăn, nhà tại đến chống y tế, đám trẻ con lúc nào thì cũng tíu tít: “Chị Huyền ơi”. Cùng với 60 trẻ hiện tại ở miếu Diệu Giác, chị Huyền như người chị cả trong gia đình lo mọi việc ăn, ngủ, học hành của các em.

30 năm trước, chị Huyền được bà ngoại mang đến chùa gửi, cơ mà mãi ko đón về. Không tồn tại ký ức gì về gia đình, cũng trù trừ quê mình sống đâu, nhưng lại chị Huyền cảm thấy như ý vì được to lên trong miếu với vòng tay yêu thương của các sư cô và bạo phổi thường quân.

Chị kể, ngày tôi vào chùa chỉ bao gồm vài anh, chị, sau này ngày càng đông rộng nhưng những sư chưa bao giờ để chúng tôi thiệt thòi điều gì. Nhỏ xíu nào cho tới tuổi cũng được đến trường, trang bị chơi, quần áo chia đều.

*

Trưởng thành sống trong chùa, chị Huyền quyết định ở lại để chăm lo các bé


Năm trăng tròn tuổi, học xong xuôi trung cấp, chị Huyền có ra phía bên ngoài ở 1 thời gian, tuy thế khi chùa thiếu bạn quản lý, chị đã trở lại ở luôn trong miếu để phụ góp sư cô chú tâm các bé.

“Nếu như những bé nhỏ gái khác bự lên thường trọng tâm sự với mẹ, được bà mẹ chỉ cho phần đông điều thầm kín của tuổi new lớn thì tôi ở miếu được các sư cô hướng dẫn. Toàn bộ các bé bỏng ở bây giờ và lứa của tôi từ phần đa ngày đầu đều niềm hạnh phúc với tình thương thương bát ngát mà bản thân được đón nhận”, chị Huyền bộc bạch.

Tuổi thơ không thân phụ mẹ, chị Huyền càng xót xa khi chứng kiến các em nhỏ bé bị bỏ vào bịch đen để trong khuôn viên chùa, thậm chí còn có nhỏ nhắn đã bầm tím, ngưng thở…

*

Chị Hằng cũng rất được gửi vào chùa từ năm 10 tuổi. Tới nay chị có mái ấm gia đình nhưng vẫn thuê trọ gần chùa để tới lui phụ ni trưởng các các bước trong chùa


“Ký ức thì người nào cũng có, tuy nhiên hỏi có bi hùng không thì tôi sẽ vấn đáp là không. Tôi thấy những bé bỏng bị bỏ ở đây còn niềm hạnh phúc hơn những nhỏ bé ở ngoài xã hội nhưng không thể người thân. Các bé bỏng ở đây có không ít mẹ, các anh chị, các bé xíu chưa lúc nào thấy buồn. Tôi sinh sống từ nhỏ ở đó cũng chưa khi nào thấy tủi thân hay nhớ gia đình. Tôi cũng không thân yêu lắm, mà thực tế có quan tâm cũng đều có biết tìm gia đình như thế nào đâu”, chị mỉm cười gượng.

*

Những em bé nhỏ bị quăng quật rơi từ lúc mới lọt lòng


Khác cùng với chị Huyền, chị Nguyễn Thị Hằng (39 tuổi, quê Quảng Trị) thì được gửi vào chùa năm 10 tuổi. Chị Hằng mải miết đợi đợi, 1 tháng, 1 năm, rồi 10 năm vẫn không có bất kì ai ghé thăm. Tính đến khi chị lập gia đình, bà mẹ mới liên lạc, cung cấp tin cha đang mất, rồi tới nay cũng vẫn 4 năm chị chưa xuất hiện cơ hội gặp lại mẹ.

Chị Hằng nói: “Tôi từ nhủ công ty mình đông anh em, lại nghèo cần đến chùa những sư nuôi ăn học. Khi chạm chán lại được mẹ, tôi cũng biết cả nhà em mọi cá nhân một ngả, người nào cũng có mái ấm gia đình riêng nên gần như không liên lạc. Tôi vẫn thuê nhà ở gần chùa để mỗi ngày vào chùa chăm những em, lo việc văn phòng”.

*

Các cô từ miền trung bộ vào chùa làm công quả, quan tâm bữa ăn cho những bé


Nói là vậy, nhưng nói tới tình thân, mắt chị Hằng đỏ hoe. Trước khía cạnh đám trẻ ngang tuổi con, vẫn tíu tít call mình là chị, chị Hằng lại cầm cố cười nhằm ngăn rất nhiều giọt nước mắt trực rơi.


Theo chị Hằng, các nhỏ nhắn ở chùa rất nhiều xem nhau như anh, chị, em vào một nhà; bé xíu lớn chăm, bày bé nhỏ tuổi học, các bé bỏng có tranh cãi xung đột nhưng chưa lúc nào mâu thuẫn cho động tay rượu cồn chân. Gương mặt bé bỏng nào cũng hạnh phúc, và chị Hằng cũng vậy.

Ngôi chùa hơn 30 năm nuôi con trẻ bị vứt rơi

Ni sư Như Trí, trụ trì chùa Diệu Giác mang lại biết, từ tháng Giêng năm 1989, một bé được người mẹ dẫn tới miếu nhưng sau đó bỏ đi đâu không rõ, đứa nhỏ xíu cũng ko nhớ công ty mình nghỉ ngơi đâu. Đến chiều tối, những sư trong chùa đề xuất đạp xe cộ đi xin áo quần để cho bé bỏng tắm rửa, ăn uống uống.

*

Ni sư Như Trí rộng 30 năm chăm sóc trẻ bị quăng quật rơi


Vài tuần sau, một người bà bầu dẫn theo 3 đứa trẻ cho tới xin sống nhờ, cũng vì bài toán riêng nhưng xin nhờ cất hộ các bé bỏng ở lại. Rồi 5 bé, 7 bé, cho tới khi bao gồm 27 bé, ni cô Như Trí bước đầu hành trình trằn ai đi xin giấy tờ nuôi chăm sóc trẻ bị quăng quật rơi.

Ngày đông hơn, khu gác chuông cũng không hề đủ chỗ, ni sư vẫn bán mảnh đất nền anh ruột tặng kèm để đổ đất lấp ao, xây thêm nhà ngủ cho các bé.

Nhìn đám trẻ em ngồi tức thì ngắn tự ăn uống uống, ni cô Như Trí mang đến biết, ở chỗ này có nhỏ xíu cha mẹ mất, có nhỏ bé cha bà bầu chia tay không người nào nuôi, có nhỏ bé thì rơi vào thảm kịch gia đình, phụ thân giết mẹ, phụ vương ngồi tù,…

*

Các em nhỏ xíu ở đây điện thoại tư vấn ni sư Như Trí là "thầy", còn ni sư điện thoại tư vấn các nhỏ bé là "con"


Thời gian đầu, các bé nhỏ được ni cô chuyên nên ăn chay, sau không ít người được cho là chùa phổ biến tay đóng góp, có tác dụng công quả bằng cách ở lại chùa nấu ăn, quan tâm thì các bé bỏng mới ban đầu được nạp năng lượng mặn.

Theo lời ni sư, hơn 30 năm qua, chưa một đứa trẻ như thế nào ở chùa nuôi dưỡng có mái ấm gia đình đến tìm kiếm lại. Nhiều đêm đi sửa lại mùng mền cho các bé, nghe được các nhỏ bé ngủ mớ gọi “ba ơi”, “mẹ ơi”,… khiến cho ni sư rơi nước mắt.

*

Nhìn đám trẻ em tíu tít chơi cùng nhau, ni sư càng quyết vai trung phong phải âu yếm cho các em cho đến lúc trưởng thành


*

Em nhỏ thêm hơn 1 tuổi bị sốt, ni cô và những cô bảo mẫu luôn túc trực sinh hoạt bên


“Có lần tôi nghe mấy người con mình đề cập với nhau chuyện được ba người mẹ đưa đi chơi sở thú,… tuy nhiên tôi biết đó chỉ với tưởng tượng, là ước mơ quang minh chính đại của đám nhỏ. Tôi lại tới hễ viên, bao giờ tìm được tía mẹ những con, thầy đã nói ba mẹ đưa các con đi chơi”, ni sư xúc động kể.

Điều khiến ni sư Như Trí xót lòng độc nhất là mặc nghe những đứa trẻ em bập bẹ tập nói. “Tiếng ba, tiếng chị em đầu đời linh nghiệm đám trẻ con cũng không được hotline mà đề xuất học hotline thầy, hotline anh, điện thoại tư vấn chị trước”, sư ni kể. Chính điều này làm ni sư quyết chổ chính giữa phải chăm sóc cho các nhỏ bé đến khi trưởng thành.

*

Các bạn nhỏ dại ngang tuổi chơi bên nhau khi rảnh rỗi, sau đó sẽ với mọi người trong nhà học bài

Bài viết liên quan