Những bài bác thơ Đàn Bà Cô Đơn viết cho tất cả những người phụ chị em đang đơn độc trong tình yêu, thơ tâm trạng bi quan về người bọn bà một mình đang rất đề nghị một tình yêu, một bờ vai nhằm dựa dẫm, che chắn cho mình. Mời các bạn cùng coi những bài thơ lũ bà cô đơn dưới đây với nhiều góc nhìn từ nhiều tác giả..

EM CHỈ LÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐƠN

Thơ: Thu Trần

Em chỉ cần người đàn bà cô đơnQuen với xước sự giận hờn vô cớNhững trái ngang và một lần lầm lỡĐeo dính hoài đường nét trăn trở hằn sâu

Chẳng tất cả gì xung quanh vết cứa đã lâuLòng vụn vỡ lẽ duyên ngọn nguồn ngang tráiVây xung quanh em các chuyện ai oán tê táiNhói đau lòng khi nhắc lại chữ yêu

Đôi mắt bi ai thơ thẩn cho đăm chiêuThời gian trôi nét mĩ miều đã hếtTim còn đập nhưng ý thức đã chếtSợi tình nào ai dám kết nối đâu

Em sợ hãi lắm lốt cắt… lại … thêm sâuĐón tình ai vào phút đầu bơ ngỡSợ lại yêu thương lại hại tình dang dởCâu hỏi này… anh …thổi thở góp em?

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐUỔI BẮT BÓNG HOÀNG HÔNThơ: Phú Sĩ

Hoàng hôn ngả dàiTheo dáng vẻ đổ liêu xiêuNgười bầy bà nâng niu chút bóng chiều sót lạiĐếm bước chân quen nhạt dần miền nắng nóng trảiNhặt nỗi cô đơn hoang hoải ngấm men đời

Sợ nắng vội tanMột ngày trên bến đợiTừng bầy chim chiều sẽ chới với về đâuThèm một bàn tay đặc lại phép nhiệm màuNỗi buồn trải qua sẽ là ngày hạnh phúc

Ngắm láng đổ dàiKhuất trong niềm yên ổn lẽNgười bầy bà dặn bản thân thôi nhé giọt lê rơiHoàng hôn sẽ lại về nơi bến vắng êm trôiRong ruổi vùng nhân gian điểm trang cho ngày cũ

Nhấm nháp cô đơnDưới hoàng hôn ấp ủTheo mưa nắng nóng nghiêng mình mùa lá rụng đùa vơiNỗi ghi nhớ ngang qua đâu đó phía chân trờiMái tóc ngày xanh phôi pha màu sắc sương gió

Người bầy bà xua đuổi hoàiBóng hoàng hôn ráng đỏChỉ muốn được một ngày ngắm rõ cầm cố nhân thôi….

*
đàn bà cô đơn cần tình thân (ảnh minh họa)

ĐÀN BÀ CÓ QUYỀN YÊU THÊM MỘT LẦN

Thơ: Nhánh Rong

*** Thương tặng cho toàn bộ các người bầy bà đã một lần qua đò tuyệt gẫy gánh giữa đường. Cầu mong mỏi bạn có lòng tin để mở tim yêu thêm lần nữa..

Người đàn bà đã sang 1 lần đòSẽ hổ ngươi ngùng bước đi thêm bước nữaBởi khi bước chân ra ngoại trừ cánh cửaMở lòng, mở tim ra mà chả biết ai sẽ bước vào?Ai sẽ sở hữu trao hầu như điều ngọt ngào?Ai dối trá, lâm thời bợ, chỉ nghỉ chân để trú?Người bọn bà đã 1 thời ở vào bão lũLẽ hiển nhiên sẽ khá sợ giông tố tơi bờiNgười đàn bà sợ trong cả ánh sáng sủa của mặt trờiChói chang quá, người bầy bà sẽ không tin không dám tựa sườn lưng vào dựa dẫmNgười bầy bà cũ xưa không dám một lần như thế nào nữa tìm mẫmGiữa trời tối mênh mông, ai đưa tay ra chưa có thể đã dám cầmNgười đàn bà đã trải qua những thăng trầmLòng dạ đang như một loại sông đã cuồn cuộn chảyCuốn phăng mọi cây non,Cuốn luôn những gốc cây đỗ gẫyDẫu số đông gốc cây đỗ gẫy sẽ hơn một lần chịu bình thường một đớn đauNgười bầy bà sốt ruột dùm cho phần đông kẻ mang lại sauCó trải lòng, bao gồm thề thốt,…..và tất cả làm luôn luôn những điều ngây ngô dộtNgười bầy bà vấp bổ một lần chưa chắc chắn sẽ dịu dạ cả tinNgười bọn bà thấp thỏm cả những buổi bình minhSợ ngày new tố giác,……những giấc mơ tối của người bọn bà cô đơn khao khátMơ một niềm hạnh phúc đơn sơ, một mái ấm gia đình…nhưng người đàn bà lại sợ hãi trượt chân một lần nữa bất thình lìnhMuốn yêu thêm 1 lần,Nhưng lại sốt ruột bị tù túng ngục chung thân vây hãmCánh cửa ngục tù vô hình dung không nhốt được vượt khứ ảm đạm ảm đạmTội nghiệp người lũ bà hoài nghi!Đàn bà ơi!Hãy sút đổ cũ xưa vây dính kia điXả tang nỗi đauMở lòng, mở tim, cùng mở tung toàn bộ những vật dụng kẻ khác nên tìmĐừng yên imĐừng rung sợBởiNgười bầy bà gẫy gánh giữa đường gồm quyền dịu dàng thêm một đợt nữa!

PS: vì sao không?!

Võ Hồng Hải Một sự cảm thông sâu sắc với thân phận những người PN lỡ làng.. Hung Laquoc Cứ yêu thương đi tất cả gì cơ mà e ngạiĐổ tan vỡ rồi thì xây lại nghe em…

NẾU…!Thơ: Lê Hòa

Một ngày…thiếu vắng…đàn ông…Đàn bà hiu quạnh…nỗi lòng – cô đơnLấy ai…để dỗi…để hờn…Hương tàn phai sắc…phấn son…nhạt nhòa…

Giống như…ong bướm…thiếu hoa…Đất thô – nắng hạn…chờ cơn mưa vềLấy ai…hẹn ước…trao thề…Cuộc đời vô nghĩa…não nề…buồn thiu…

Lấy ai…để nhớ…để yêu…Vào ra – thơ thẫn…sớm chiều ngóng trôngChẳng cần…da phấn – má hồng…Bởi vày thiếu vắng…đàn ông…trên đời…

Đôi môi…héo hắt…nụ cười…Không màn có tác dụng đẹp…xinh tươi mỗi ngàyThiếu đi…hơi ấm…vòng tay…Nếu gồm ngày ấy…mấy ai…chả buồn…!

*
đàn bà cô đơn (ảnh minh họa)

ĐỜI ĐÀN BÀ

Lấy nụ cười che phủ nỗi cô đơnGiấu đắng cay nơi rầu rĩ khóe mắtĐời bầy bà hơn mười năm se sắtLấy niềm vui che lấp rất nhiều tủi hờn

Người bọn bà chẳng giấu đượcGì hơnVui hay khổ vẫn gồng mình cố gắng gắngDẫu bão giông từ tay mình bịt chắnTự bản thân đauTự mình sống solo côi

Người bọn bà xoa lại phần đông nổi trôiChẳng nuối tiếcMột tình yêu còn lạiCó một bạn nhẫn tâmRồi diệt hoạiMái ấm buồn trong giọt nước đôi mắt rơi

Đừng từ mình che giấu hầu hết xa xôiNào ai biết hơn một lần yêu mến nhớCó một người đang tự bản thân than thởThanh xuân bi ai gửi vào rất nhiều câu thơ.

NGƯỜI ĐÀN BÀ YẾU ĐUỐIThơ: Thanh Nga

Em người bọn bà ôm giữ nỗi cô đơnThấm thoát sẽ xa mẫu NỬA ĐỜI TÔI VẪN ĐI thời nhỏ gáiXuân, hạ, thu, đông…bốn mùa em quăng quật lại…Cát bụi phủ mờ…theo nhịp cách thời gian

Em người lũ bà vốn dĩ khôn cùng đa mangDẫu mạnh mẽ nhưng trọng tâm hồn yếu đuốiNgày qua ngày đôi chân trần rong ruổiCơm, áo, gạo, tiền…không được phép tủi thân.

Đem niềm hạnh phúc đời mình đổi rước bến ái ânCó ngờ đâu số phận treo bên trên đầu ngọn sóngĐánh vỡ giấc mơ xoá tan bao hy vọngĐục chịu, trong nhờ vào nghe đắng cay làm sao…

Em người bọn bà vẫn thấy dạ nao naoLòng vẫn thèm khát lời yêu thương nhẹ nhẹThèm lắm các chiếc hôn bên tai em thỏ thẻCần một lớp lòng sẻ chia lúc mặt nhau…

Em quăng quật lại hồn nhiên khờ đần độn ở phía sauMột thời bướm hoa với mon ngày mơ mộngEm người bọn bà xua hình bắt bóngĐể khi đêm về lệ rơi đổ hoen mi

Em người bầy bà chấp chới giữa lối điYêu người đàn ông chẳng phải là 1 nửaTừng mảnh vỡ vạc trái tim đã không còn thắp lửaĐể trong cả cuộc đời…em ôm duy trì nỗi cô đơn….

*
người bọn bà cô độc (ảnh minh họa)

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÔ ĐỘC

Thơ: è cổ Kim Anh

Quá nửa đời em vẫn mãi cô đơnĐêm è cổ trọc xác thân vờn nhẵn tốiHơi thở vội vàng nghe thời hạn thật vộiKhao khát như thế nào cứ rã dội bờ môi!

Em vẫn vậy dõi góc nhìn xa xôiCon tim bé dại bóng đơn chiếc thổn thứcCứ kìm nén hầu như đam mê rạo rựcSe thắt lòng mang đến nhức nhối bờ mi!

Trong lòng em đang lưu ý đến điều gì?Sao lại đề nghị nén ghì bao cảm xúcHãy một lần cho trái tim thổn thứcĐể biết yêu thương rất sống động em à!

Em đừng ngại! Hãy sinh sống thật đi mà!Bởi được yêu mới biết là hạnh phúcCon đường dài new bớt phần cơ cựcĐừng hờ hững đừng kìm nén làm chi!

Em biết ko ?Tôi một gã tình si!Yêu em đấy nhưng làm cái gi được nhỉ?Em lãnh đạm cả từ vào suy nghĩNên tôi bi ai đành nếm vị cô đơn!

ĐÀN BÀ ĐỘC THÂN NHƯ HOA CHANHThơ: Đỗ Quyên(tặng những người bọn bà độc thân)

Ngỡ rằng bọn bà lẻ loi như hoa chanhNgan ngát hương mà lại gai cành phòng vệCứ mải miết gánh trọng trách làm thân phụ làm mẹĐâu biết tx thanh xuân giống hoa chanh chuẩn bị lụi mùa

Đàn bà đơn độc thường nhấn thiệt thuaBao dung hơn, va hướng gió lùa đừng bật khócKhi người bọn ông từng xe tơ kết tócQuen dối gian quen đen bạc đi rồi

Đàn bà đơn độc lúc gian khó khăn vẫn mỉm cườiKhông còn coi bọn ông là miếng mây trời rực rỡĐạp thị phi bước qua nghìn đổ vỡCào cấu tim mình cho ngấm đủ an nhiên

Đàn bà đơn độc cũng rất giỏi kiếm tiềnKhi vùi mình trong các bước triền miên… có lẽ!Chẳng hổ hang gian nan, chẳng xá đời dâu bểBởi làm cái gi có âu sầu nào thừa ngưỡng đớn đau xưa!

Đàn bà độc thân chẳng đề xuất sự đón đưaVô bốn quẳng gánh lo lúc giao thừa ngay cạnh sạtĐàn bà đơn độc như hoa chanh sân vườn tím ngátLặng lẽ bung mình… theo cách để mình vui.

ĐỜI GÁI NGHÈO

Tôi chỉ nên người bọn bà nghèo khổĐổ các giọt mồ hôi sương máu nhằm mưu sinhNên đời tôi kiêu kỳ một chữ tìnhDù từng mơ một bóng hình lý tưởng.

Ngày qua ngày sống long dong vất vưởngChẳng bao giờ tìm tìm tòi niềm vuiNhững nỗi nhức trong thừa khứ chôn vùiĐã bao lần làm cho tim tôi đắng chát.

Không cơ hội nào là tôi thôi khao khátMột bóng hình cùng hát khúc tình caNhưng gái nghèo nào tất cả dám thốt raLòng tự ty sợ người ta xa lánh.

Mối tình đầu lỡ lâm vào nghịch cảnhĐời không tiền chẳng hờn trách một aiChẳng xe sang không tấc đất gặm dùiThì nghìn năm vẫn pha là phải