Tôi và vk quen nhau 5 năm rồi cưới, con trai 3 tuổi. Thật lòng nhưng nói, shop chúng tôi đều ko yêu nhau những nhưng vẫn cưới, chính vì thế mới gồm chuyện.

Cưới nhau được 4 năm cơ mà vợ chồng chỉ ở ngay gần năm đầu tiên, cha năm tiếp đến tôi đi công trình tại tỉnh giấc thành cạnh bên quê nhà. Vợ chưa hẳn làm dâu, khi sinh bé thì sống tận nơi ngoại (nhà ngoại điều kiện tốt hơn đơn vị nội, phương pháp nhà nội khoảng 10 km). Vk nói sống nghỉ ngơi đâu thoải mái và dễ chịu thì sinh sống (về đơn vị chồng, bà xã không vui, miễn chống lắm). Chắc rằng nhà vợ kinh tế tài chính khá hơn, cùng với ko yêu ông xã nên cô ấy ko tôn trọng tôi.

Vợ trách tôi không phụ giúp chăm nhỏ và làm việc nhà như cho bé bú, rửa chén giặt đồ các thứ. Trong những khi tôi đi làm xa nhà hơn 100 km, làm thế nào phụ cho được. Vợ nói lý do đi làm việc xa chỉ là cái cớ, sao bạn khác không đi? thực tiễn tôi cũng muốn đâu, công ty sắp xếp thì phải theo thôi, ai làm nghề xây dựng chắc hẳn hiểu. Vào buổi tối cuối tuần tôi trở lại thăm vợ con, vẫn làm những việc đó, lúc vợ mang bầu thì tôi thường thao tác làm việc nhà. Nhà vk có tiệc, sau khi bằng hữu vợ đi ngủ rồi tôi vẫn thức dọn dẹp; ngày đầu năm mới nhà bà xã dọn thiết bị cúng là tôi phụ, trong khi anh chị em vợ lại đi chơi.

Vợ nghỉ sinh, thẻ ATM tôi chuyển cô ấy giữ, chi tiêu gì tùy ý. Tuy nhiên vợ nói: "Tôi không thích xài tiền tài ông" (vợ xưng như thế, hẹn sau cưới sẽ thay đổi xưng hô mà lại vẫn vậy). Rồi lúc vợ đi làm lại được khoảng chừng 8 tháng (vợ con sống ở sài Gòn), lúc biện hộ nhau cô ấy nói: "Ông nuôi được tôi khi nào mà nói. Mình trong nhà mình, chứ ở nhà bạn chắc chúng ta đã tốn bao nhiêu tiền nhằm nuôi mình rồi", "Trước giờ chúng ta có từ bỏ tay chuyển tiền cho má mình nuôi mình lúc sinh con không?" trong những khi thẻ ATM bà xã cầm thì sao đề xuất chờ tôi nữa? chi phí lương của tớ tầm 18-20 triệu mỗi tháng, không cao nhưng với giá thành ở quê sống vẫn ổn.

Lúc còn thân quen nhau, vk bị thủy đậu nổi đầy người, tôi mang lại thăm cùng thoa thuốc mang lại cô ấy; khi tôi bị thì chẳng được đặt ra những câu hỏi han gì. Lúc tía tôi bị trượt ngã và chấn thương đầu hết sức nặng, tôi nói cô ấy call hỏi thăm một tiếng. Hôm sau tôi hỏi đã call chưa, cô ấy không trả lời, hỏi vài lần tiếp nữa thì nói bằng thái độ không vui: "Tôi hotline cho má ông rồi, ao ước thì đi hỏi má ông", "Tôi làm dâu biết đề nghị làm gì, không đề xuất ông nên nhắc".

Chúng tôi góp tiền sở hữu lô khu đất gần nhà vk dù tôi không thể thích, lý do là tiền tiết kiệm ngân sách không nhiều, chi phí mượn phía vợ và vay thêm bank quá nhiều. Trước lúc mua, bà xã chê lô khu đất của nhà chồng đang sinh sống hẹp, không đam mê ở đó. Đến lúc mua đất rồi vợ lại nói hình dạng khác: "Hồi xưa mà cha mẹ cho lô khu đất đó thì đâu chỉ có đi tải lô này". Tôi đề xuất bán đi thì bà xã không đồng ý, nói dạng hình hờn dỗi: "Giờ cậu em vợ đã xây quán buôn bán trên đó rồi thì việc bán khu đất càng khó". Có những lúc quá mệt nhọc mỏi, tôi nói cơ hội không trả nổi tiền ngân hàng thì sao? vợ bảo: "Ông ko trả nổi thì để gia đình tôi trả". Bà xã còn nói khéo rằng tiền quà cưới của cô ấy hùn góp vô download lô đất nhiều hơn thế tôi. Thọ lâu vk cứ nói lại chuyện nhà ông xã cho rubi ít, trong khi cô ấy vượt biết công ty tôi không phong phú gì.

Cái tôi của vợ rất cao, chưa bao giờ nhịn tôi một lần, đúng giỏi sai vợ cũng không nhận lỗi. Tôi luôn luôn chịu đựng chứ vk không bao giờ. Trong cuộc sống thường ngày hàng ngày, tôi nói chuyện, vk thích thì trả lời, ko là yên lặng, mà lại có vấn đáp cũng với thể hiện thái độ rất cực nhọc chịu. Cô ấy không nhiều khi chia sẻ với tôi những chuyện trong cuộc sống, công việc. Trong mắt vợ, tôi không tồn tại gì xuất sắc cả. Bà xã không lúc nào ôm, hôn tôi của cả trước và sau thời điểm cưới đều vậy, chuyện chăn gối cô ấy cứ như khúc gỗ, thích thì mang lại còn ko thì sút tôi ra.

Bà nhỏ của vợ có fan cũng ly dị khi bắt đầu kết hôn vài năm; tôi biết tính cô ấy bị tác động bởi bao quanh nên dặn dò là chớ nhìn bạn ta nhưng nghĩ tiêu cực, mình khác họ. Thay là vợ nói luôn: "Ly dị thì ly dị chứ sợ gì. Ly dị vì ông nhu nhược, không kết hợp được giữa gia đình ông và tôi". Ý bà xã nói vắt là lúc tôi nhắc cô ấy gọi điện hỏi thăm cha bị đau.

Tôi sẽ cố bố trí về có tác dụng gần bà xã con để tròn trọng trách của tín đồ chồng, bạn cha, dành thời gian cho vk con các hơn. Gồm điều làm sao để hạnh phúc và chắc chắn với người vk chỉ nhìn chồng toàn là vấn đề tiêu cực? vk không thay đổi được thì tôi cũng phải gật đầu cả đời sao? hôn nhân không tình yêu, không cảm xúc, như người các bạn chung phòng thật sự khó bền lâu quá, thú thiệt tôi nghĩ đến người con mà núm thôi. Các bạn cho tôi lời khuyên nhủ với.