Dưới đó là lời răn dạy của triết gia Elbert Hubbard: “Mỗi khi bạn ra ngoài nhà, hãy ngấc cao đầu lên, thay đổi thật sâu, hãy đón nhận tia nắng mặt trời, chào đón anh em với thú vui và trao vai trung phong hồn bạn cho người khác vào từng cái bắt tay. Đừng sợ hãi bị hiểu nhầm và chớ phí thời gian nghĩ cho kẻ thù. Hãy triệu tập vào đầy đủ điều bạn muốn làm, ko chùn bước, và bạn sẽ tiến thẳng mang đến đích. Hãy nghĩ mang lại việc lớn tưởng và cao thâm mà bạn có nhu cầu thực hiện nay trong đời. Rồi tháng ngày trôi qua, các bạn sẽ thấy mình thoải mái và tự nhiên nắm được phần lớn cơ hội quan trọng để thực hiện mong ao ước của mình, hệt như con tằm một khi vẫn nhả tơ thì sẽ miệt mài cho tới sợi tơ cuối cùng. Bạn hãy tưởng tượng hình hình ảnh một nhân tài, đầy nhiệt độ huyết, bổ ích cho làng mạc hội mà chúng ta khao khát trở thành. Hãy nuôi chăm sóc hình ảnh này trong thâm tâm trí, rồi dần dần dần các bạn sẽ thấy mình đã trở thành bé người quan trọng đó… để ý đến chính là điểm mấu chốt. Đó chính là nguồn gốc của hầu như sáng tạo. Hãy bảo trì một thái độ đúng đắn, một ý thức dũng cảm, thực bụng và vui vẻ. Mọi cơ hội sẽ đến từ sự khát khao với mọi mong muốn chân thành đều sẽ tiến hành đáp ứng. Hãy ngửng đầu thiệt cao cùng hiên ngang bước tới. Vớ cả bọn họ đều là đều nhân tài tàng ẩn trong tư chất của chính mình”.

(Dale Carnegie – Đắc nhân tâm, NXB Tổng hợp TP HCM, 2018, Tr. 113)

Câu 1: Theo tác giả, bọn họ cần bắt buộc làm gì hằng ngày để cố được cơ hội? 

Câu 2:

Theo anh/ chị ngôn từ cơ bạn dạng tác trả đề cập đến trong đoạn trích là gì ? 


Câu 3:

Việc người sáng tác so sánh “hệt như con tằm một khi sẽ nhả tơ thì vẫn miệt mài cho đến sợi tơ cuối cùng” đem đến cho cả nhà bài học gì ? 

Câu 4:

Anh / Chị có tán thành với chủ kiến : “Tất cả bọn họ đều là phần đa nhân tài tiềm ẩn trong tứ chất của chủ yếu mình”. Tại sao?

Câu 5:

II. LÀM VĂN

Từ văn bản ở phần Đọc – hiểu, anh /chị hãy viết một quãng văn (khoảng 200 chữ) trình diễn những điều cần làm ở bây giờ để có thể ngẩng đầu thật cao với hiên ngang bước vào trong tương lai.

Câu 6:

Cảm nhấn của anh/chị về nhì đoạn văn sau , trường đoản cú đó làm nổi bật tình tiết tâm trạng của nhân đồ dùng Mị nghỉ ngơi hai thời điểm khác nhau: 

– Đoạn văn thứ nhất trong tối tình mùa xuân khi Mị ý thức được về thực tại của bạn dạng thân: “Bao nhiêu người có ck cũng đi dạo ngày tết. Huống đưa ra A Sử cùng với Mị, không có lòng với nhau nhưng mà vẫn bắt buộc ở với nhau! Nếu bao gồm nắm lá ngón vào tay dịp này, Mị sẽ ăn uống cho chết ngay, chứ không bi tráng nhớ lại nữa. Nhớ lại, chỉ thấy nước đôi mắt ứa ra. Mà tiếng sáo gọi bạn yêu vẫn lửng lơ cất cánh ngoài đường.” 

– cùng đoạn văn trang bị hai sau khoản thời gian Mị giảm dây trói cứu vãn A Phủ: “…rồi Mị cũng vụt chạy ra. Trời buổi tối lắm. Tuy vậy Mị vẫn băng đi. Mị đuổi kịp A Phủ, đang lăn, chạy, chạy xuống tới sống lưng dốc, Mị nói, thở trong hơi gió thốc lạnh buốt: 

– A tủ cho tôi đi.

A Phủ còn chưa kịp nói, Mị lại nói:

– Ở phía trên thì bị tiêu diệt mất”

(Vợ ông xã A Phủ – sơn Hoài – Ngữ văn 12, Tập hai, NXB giáo dục và đào tạo Việt Nam, 2017, tr.7, tr.8 với tr.14)