– nguyên nhân ạ. Anh đang đùa em đề xuất không? Anh nói đi chỉ với đùa thôi đúng không???

***

Cô nuốm cười. Niềm vui gượng gạo trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt tình cờ trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước ánh mắt anh như chờ đón 1 máy gì đó.Bạn sẽ xem: Ngày kia mình hãy chia tay được không anh

– là sự thật. Xin lỗi anh có tín đồ khác rồi.

Cô thật sự thiếu tín nhiệm nổi vào tai mình nữa. Người đàn ông ngày trong ngày hôm qua còn ở bên cô. Còn chuyển cô tới trường đón cô về. Còn nói còn mỉm cười với cô. Ngày từ bây giờ lại nói có người khác. Cú sốc quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa bỗng ùa về. Cô gặm chặt môi đến nhảy máu nắm ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Nhưng mà không thể. Mẫu thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra âm thầm cả vào mồm cô. Mùi máu tanh xộc vào miệng. Cô đau….


*

Ngày tê mình hãy chia ly được ko anh

Tiếng chuông điện thoại cảm ứng thông minh reo. Kéo cô về bây giờ – Anh phải đi. Cô ấy đang chờ anh.

Anh quan sát vào điện thoại cảm ứng rồi lẳng lặng quay lưng. Bỏ mặc cô đứng đó.

Cô quay sườn lưng về phía anh. Rồi đột nhiên hét lên:

– Ngày kia bọn họ hãy chia ly nhé. Được ko anh..

– Để làm cái gi hả em. Anh vẫn bảo quên anh đi mà. Ở cùng mọi người trong nhà thêm nữa cũng chỉ càng thêm đau thôi

Anh quay trở lại nhìn cô ánh mắt lạnh lùng hẳn nhiên chút yêu mến hại.

– một ngày thôi. Em mong mỏi được bao gồm một ngày làm tình nhân anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh … anh chưa khi nào hôn em mà…

Ánh mắt anh chợt xao động. Phải rồi trong 5 mon yêu nhau anh đã lúc nào hôn cô đâu. Họ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay các cái ôm. Thay là hết. Anh bảo khi nào được một năm anh sẽ hôn cô.

– Được rồi vậy anh sẽ cho em thêm một ngày.

– ” Cảm ơn anh. Ngày mai họ làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu anh” Cô nhìn anh, bờ môi mấp thiết bị khẽ nói thật nhỏ tuổi rồi mỉm cười cợt quay sống lưng bước đi.

– Alo, em chuẩn bị đi 10 phút nữa anh qua

– Vâng ạ

Cô húi máy, mở tủ mang ra bộ đầm màu black anh đã thiết lập cho cô từ vài mon trước. Búi mái đầu nâu lên thật cao. Tô chút son hồng. Hôm nay trông cô rất dễ dàng thương.

Có tiếng chuông cửa. Chắc là anh cho rồi

– Thằng Tuấn nó cho kìa con. Chị em gọi cùng với lên

– Vâng ạ. Con xuống ngay.

Cô xuống bên chào bà mẹ rồi lên xe cộ anh.

-Em ao ước đi đâu

Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm cúng như vào kí ức của cô. Nhưng không thể cảm thấy sự yêu thương đã từng có lần có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thật chặt. Khóe mắt thô từ tối hôm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng tầm áo anh.

– Em khóc à

– không ạ. E bao gồm khóc đâu bản thân đi khu dã ngoại công viên anh nhé!

– Ừ ……. – Em mong đạp vịt

– bự rồi 17 tuổi rồi chứ gồm còn trẻ em đâu

– tuy nhiên em muốn.

Thế là anh và cô đánh đấm vịt lòng vòng xung quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh đã vui rộng 1 tý. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng chú ý a yên tĩnh như nghĩ về về ai đó. Cô lại khẽ động lòng nhưng được mặt anh. Cô vui lắm.

Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi dạo đủ đông đảo thứ trong công viên. Vào nhà ma cô ôm chặt đem cánh tay anh cào cấu có tác dụng tay anh tung cả máu.. Đi tàu vô cùng tốc cô ngồi sát bên anh tựa đầu vào ờ vai anh và… hét quên trời quên đất khiến cho anh k sợ mà cũng phạt hoảng luôn… Rồi đi trà sữa đi nạp năng lượng bánh kem. Cô nghịch ngợm quệt kem lên mặt anh. Bị anh mắng mang lại cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên không còn tất cả. Quên hết ngày mai. Quên mất là cô vẫn phải… xa anh…