Vợ thắp hương thì thầm với chồng rằng vợ nhớ chồng, rằng khi nào chồng bi ai hay ông chồng nhớ vk thì ck về với vợ, rằng nếu bao gồm kiếp sau thì mình sẽ là vợ chồng, rằng vợ sẽ mãi yêu chồng, và ông xã là bạn duy nhất vk yêu. Bà xã sẽ nắm chồng chăm sóc cho những em. (Doan Chi)

From: chi doan Sent: Tuesday, November 03, 2009 3:13 AM

Đã hai ngày trôi qua, em luôn luôn tự dằn lặt vặt mình. Em luôn tự trách tôi đã bỏ qua thời cơ để ngăn chặn điều tệ hại nhất xảy ra với anh. Ngồi viết phần đa dòng này cơ mà em chẳng sao ngăn được nước mắt. Ví như ngày đó, em đừng quá tin cẩn vào anh, đừng để anh đi uống với bạn, đừng nhằm anh trở về một mình, đừng gọi điện thoại cảm ứng thông minh nhắc anh về nhà...

Hôm ni em đi làm, bon chen giữa dòng tín đồ đông đúc giờ rã tầm nhưng sao em cảm thấy đơn độc và lạc lõng quá. Em nhớ anh! những lần nghĩ mang đến anh thì tim em lại đau. Nỗi nhức không chỉ dễ dàng là cảm xúc, mà thật sự em cảm giác tim mình co thắt lại vị em biết em vẫn không khi nào gặp được anh.

Anh ra đi trong một tai nạn đột ngột do chạy xe vận tốc nhanh và nồng độ rượu trong tín đồ quá cao. Thời gian anh nhắm mắt, em cũng không tồn tại ở mặt cạnh. Em hiểu rằng tin anh thì đang muộn. Em không lúc nào quên cảm giác nhìn anh nằm bất tỉnh trong đơn vị xác. Em hy vọng là chú ý lầm. Mà lại không phải, là anh của em. Em chỉ biết khóc mà hotline tên anh trong vô vọng.

Anh nằm đó, cô đơn, giá buốt lẽo. Thời điểm đó, em chỉ ước ao lấy được tử thi của anh càng sớm càng tốt, em không muốn để anh ở một mình nóng bức như vậy, dẫu vậy em không có quyền gì cả do em và anh, vợ và ông xã chỉ là vợ chồng vào ngày Valentine năm sau. Mãi mang đến 12 tiếng đồng hồ thời trang sau, tín đồ ta bắt đầu cho em dấn thi thể của anh sau khoản thời gian chú của anh ý từ tp. Hà nội vào, là người thân trong gia đình của anh.

Ba ngày đám tang anh, em luôn luôn ở lân cận anh. Em sợ để anh một mình, em hại anh ai oán vì không tồn tại em. Anh ra đi khi mới 23 tuổi. Biết bao nhiêu dự tính phía trước, hai chúng mình sẽ lấy nhau, đã sinh con và em sẽ cùng anh lo cho cha mẹ, lo cho các em ăn học. Phủ lên mình bộ tang trắng mà em khóc nức nở, tay em run lẩy bẩy, chân em không đứng vững được. Bởi sao anh ơi, vày sao anh lại ra đi và bỏ em lại một mình như vậy?

30 ngày đầu anh mất, không ngày như thế nào em không cầu mong muốn anh về dẫn em đi. Em làm đều cách, từ nề hà anh đến đưa ra hình thức bắt nghiền anh. Chạy xe 1 mình giữa đêm vắng, em vừa khóc, vừa ước xin anh "chồng ơi, nếu ck thật sự yêu vk thì ông chồng hãy dẫn bà xã đi với chồng. Đừng để vợ phải sinh sống một mình như thế này, bà xã không chịu đựng đựng được".

Có các lần em uống thật say, chạy xe pháo thật nhanh để mang lại với anh, tuy vậy sao em quan yếu đến được. Em sống hàng ngày nhưng chỉ với sống vậy thôi. Sống được ngày nào thì giỏi ngày đó. Mọi người đều sợ sự xui rủi, sợ bà xã đeo nhẫn cưới của nhì đứa mình hoài thì sẽ sở hữu ngày ck kéo bà xã chết theo. Hì hì, thì vợ còn ý muốn được như vậy nữa chứ.

Chồng mất 49 ngày thì bà xã uống rượu được 48 ngày. Ngày cúng cơm trắng cho ông chồng cũng là ngày bà xã phải nhập viện bởi vì ói ra máu. Bà xã xin lỗi ông xã vì vk không cúng cơm trắng cho ck được. Vk hư lắm, đề xuất không chồng? vk biết uống rượu là không xuất sắc nhưng không có rượu, bà xã không thể ngủ được. Bao ngày vợ đi làm việc với hai con mắt sưng mọng. Nhân viên của em lại hỏi "hôm qua sếp lại khóc yêu cầu không?".

Hằng ngày đi làm về, vk đều thắp nén mùi hương lạy Phật phù trợ cho ck sau này được có cuộc sống thường ngày sung sướng, hạnh phúc. Vợ thắp hương thủ thỉ với chồng rằng bà xã nhớ chồng, rằng bao giờ chồng bi thảm hay ck nhớ vợ thì chồng về cùng với vợ, rằng nếu có kiếp sau thì mình đã là bà xã chồng, rằng bà xã sẽ mãi yêu chồng, và ông xã là người duy nhất vk yêu. Bà xã sẽ cầm cố chồng chăm lo cho những em. Bà xã sẽ thân thương mọi người như là người thân của vợ.

Hôm nay, là ngày nghỉ của vợ. Vợ nhớ ông xã nhiều lắm. Vợ có dự cảm điều gì đó không vui sắp tới xảy ra. Vk nghĩ chắc rằng mình sẽ chết. Vk không biết nữa, bà xã thấy trong fan không vui. Hai ngày rồi, bà xã không ngủ được. Công việc, chi phí bạc, toàn bộ mọi bạn đều bình thường, không tồn tại gì là lạ, ảnh hưởng đến cảm xúc của vk nhưng vợ có cảm hứng giống loại ngày chồng mất. Vợ sẽ không còn tự tìm về cái chết do làm như vậy, vk bất hiếu, bất nghĩa với đa số người. Nhưng cái chết đến, vợ xin đón nhận.

Vợ biết làm vắt nào là xuất sắc cho mình, thay nào là đề xuất làm và rứa nào là tránh việc làm. Nắm nhưng, những lần nỗi ghi nhớ anh dưng trào, tất cả mọi ý chí của vợ đều bị đánh gục. Vk nhớ ck nhiều lắm. Ngày 20/11 là 100 ngày của anh. Vợ sẽ đi hà nội để thăm tuyển mộ chồng. Bà xã sợ ở hà nội lắm, vị nó làm vk nhớ chồng. Tất cả mọi máy đều nhắc tới kỷ niệm của bà xã và chồng. Bà xã sợ phải đối mặt với sự thật rằng bà xã đã mất chồng.

Có lẽ thật bi lụy cười khi vk gọi vào số máy di động cầm tay của ck dù chủ yếu tay vợ an táng sim số điện thoại cảm ứng cùng với chồng, dù biết như vậy nhưng vợ vẫn điện thoại tư vấn với mong muốn được nghe giọng nói của chồng, để khẳng định mọi thứ chỉ cần giấc mơ, hay để nghe được tiếng nói của một dân tộc của ck từ cõi âm. Bà xã cũng viết e-mail cho chồng những khi vk nhớ chồng, đều lúc sinh nhật vợ, sinh nhật ông chồng dù bà xã biết ck không khi nào đọc được. Vk điên thật rồi chồng nhỉ? gồm ai biết phía sau một trưởng quầy bar lừng danh Sài Gòn, một sếp cứng cỏi, thông minh trong các chiến lược lại làm những việc điên rồ vì vậy không chồng?

Vợ nằm trong lòng 2 vấn đề. Một là ck chết rồi nhưng linh hồn ông xã ở bên vợ. Hai là chết là hết. Có lẽ lúc vợ nhớ ck thì theo trả thuyết một là tốt cho vợ. Khi vk giận ck vì vk nhớ chồng, tốt bị người khác ăn hiếp, hay bà xã cô đơn, hay mọi khi vợ đi làm việc về hàng ngày một mình lanh tanh thèm có hơi ấm của ông chồng nhưng không được thì giả thuyết hai là ok.

Nói thì quá dễ, nhưng làm thế nào thật khó. ông xã yêu ơi, vk nhớ ông xã lắm. Chồng có biết không?