8 năm sau khi xảy ra vụ án giết người cướp của tạo chấn hễ dư luận, rất nhiều ngày tháng tối tăm nhất của không ít người thân trong mái ấm gia đình Lê Văn Luyện sẽ dần nguôi ngoai. Hiện ông Miên chỉ cầu nguyện ông trời mang lại “sống” và mang đến sức khỏe để làm việc, đền rồng bù thiệt sợ mà bé gây ra.


Nỗi đau của người cha

Một ngày đầu mon 6, chúng tôi tìm về phố Sàn, huyện Lục Nam, Tỉnh Bắc Giang nơi xảy ra vụ thảm án giết người cướp tài sản rúng động cả nước vào năm 2011.

8 năm trôi qua, tiệm vàng Ngọc Bích, nơi gần cạnh thủ tiết lạnh Lê Văn Luyện (SN 1993) ra tay tạo án sau thời gian để ko nay đã bao gồm người ở, thành nơi buôn bán đồ cần sử dụng cho học sinh.

Cách tiệm vàng xảy ra vụ án đau lòng khoảng 6km, tại buôn bản Thanh Lâm (Lục Nam, Bắc Giang) căn nhà nhỏ của người thân Luyện đang sinh sống từ đó đến nay im bặt.

Thời gian trôi đi, nhưng những gì con trai gây ra vẫn còn khiến khuôn mặt cùng ánh mắt của ông Lê Văn Miên với bà Trương Thị Thơm (là bố và mẹ của Luyện) đượm buồn và mệt mỏi.



Con đường dẫn vào trong nhà người thân Lê Văn Luyện đang được tu sửa.


Trong vụ án này, ông Miên bị truy tố, xét xử tội"che giấu tội phạm", phải nhận mức án 48 tháng tù túng giam. Tại phiên tòa xét xử con trai, ông Miên đã thốt lên:"Sau lúc biết sự thật, bị cáo đã rất đau đớn...".

Ông Miên chổ chính giữa sự, khoảng thời gian đầu lúc sự việc xảy ra, ông đã suy sụp hoàn toàn. Ông Miên có trong mình nỗi lo về người con nghịch tử đang phải thụ án ở trại giam khác và mặc cảm về người cha của kẻ sát nhân máu lạnh. Nỗi dằn vặt khiến ông đã từng nghĩ về loại chết, chết đi để trút bỏ mọi gánh nặng, buồn phiền.



Sau sự việc xảy ra, nhà Lê Văn Luyện yên ổn ắng và trở cần vắng vẻ hơn


"Thời gian đó tôi đã ko nghĩ mình tất cả thể vượt qua được, mọi thứ như đóng sập lại hoàn toàn với gia đình tôi, tôi gần như đã buông xuôi tất cả. Chỉ trong phút chốc, cuộc sống gia đình tôi đang êm ấm trở nên hỗn độn chỉ vì tội ác tày trời của con mình", ông Miên nhớ lại.



Lá thư xúc động ngày trở về

Ông Miên phân chia sẻ, những mon ngày tăm tối của cuộc đời trong chốn ngục tù, ông may mắn gặp được cán bộ Phó giám thị cùng Trưởng ban nhân lực trại giam nhiều lòng nhân ái.



Trong công ty Lê Văn Luyện luôn luôn thiếu tia nắng nhưng cũng đã bớt mùi ẩm mốc


Họ ko phải góp ông về tiền bạc mà động viên ông vượt qua và tạo điều kiện cho ông có tác dụng việc, cải tạo tốt.

Thân là phạm nhân, không tiền của, không còn gì cả nhưng được những cán bộ thân mật như vậy, ông xúc động vô cùng.



Lá thư ông Miên gửi cán bộ trại giam trước lúc được mãn hạn tù. Ảnh: Vietnamnet


Trong thư ông Miên gửi cán bộ trại giam gồm đoạn: "Ban ạ, nhỏ người ta từ dịp sinh ra mang đến tới hết cuộc đời ai cũng có những sai lầm. Cho mặc dù cho là sai lầm đó là lớn tuyệt nhỏ mà thôi. Cuộc đời con cháu cũng vậy, chỉ vì chưng những không nên lầm đó mà con cháu và đồng đội trong gia đình đã phải đối mặt với sự đàm tiếu, kỳ thị của buôn bản hội...

Và một điều thật là may mắn, vào những ngày cải tạo tại nơi đây, con cháu gặp được người cán bộ giàu lòng nhân ái như Ban, đã tiếp thêm nghị lực giúp cháu cải tạo tốt hơn…".


Để kiếm thêm thu nhập, bố mẹ Luyện có tác dụng thêm nghề tiến thưởng mã


Lá thư ngắn ngủi, với nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy sự thực tình của ôngMiên tất cả lẽ đã khiến những người nhận được cảm thấy ấm lòng.

Tiếp tục sống để trả nợ đời cho bé trai

Trở về với cuộc sống đời thường mặc dù còn với mặc cảm nhưng nghĩ đến vợ con bên cạnh, ông Miên cố gắng có tác dụng việc để bù đắp lỗi lầm mà lại người nhỏ nghịch tử đã tạo ra.

Ông Miên biết rằng, những chuyện đã qua mặc dù có suy nghĩ tiêu cực giỏi buông xuôi thì cũng ko thể thay đổi được gì.


Đồ đan lát quà mã được chất đầy trước cửa nhà


Ông chỉ biết cật lực làm việc ngày đêm để có tiền bồi thường thiệt hại bởi thằng nhỏ nghịch tử khiến ra, giúp gia đình dần tra cứu lại ánh sáng.

Hằng ngày vào dịp thời vụ, vợ chồng ông Miên đi làm cho đồng, trồng cây ăn quả. Lúc hết thời vụ, ông Miên đi xây, phụ hồ, kiếm thêm thu nhập.

Những khi không có việc, ông ở đơn vị phụ vợ đan lát làm đồ xoàn mã, dành dụm để nuôi người nhỏ út ăn học với đền bù thiệt hại vị Lê Văn Luyện khiến ra.

Nhìn về phía cậu nhỏ út trong gia đình năm nay lên lớp 6 đang lụi mụi nghịch quả bóng đã cũ mèm phía ngóc ngách nhà cửa dưới ánh đèn tiết kiệm điện tối mập mờ, ông Miên nói: "Giờ tôi chỉ còn biết đổ đến số phận, cũng ko suy nghĩ tiêu cực nữa.


Ông Miên thường đi có tác dụng đồng đến tối mịt mới trở về nhà


Chỉ biết động viên vợ con cố gắng, thằng nhỏ thứ nhì sau chuyện của anh thì nó cũng bỏ học giờ đi làm doanh nghiệp kiếm thêm phụ giúp bố mẹ, còn thằng út ít thì còn vượt nhỏ nên nó cũng ko biết gì.

Miễn là ông trời còn để tôi sống, tôi sẽ làm cho để đền bù thiệt hại, trả hết nợ. Tôi ko nghĩ tiêu cực do xác định nó là chiếc số rồi yêu cầu phải chấp nhận, có muốn ngán hay tìm đến loại chết cũng không được vì chưng không giải quyết được vấn đề gì nữa cả.


Làng làng cũng bình thường, người nọ người cơ chứ không thể áp lực như những ngày đầu", ông Miên chia sẻ.

Do gớm tế khó khăn nên 2 năm một lần, người thân vào gia đình Lê Văn Luyện mới đi thăm Luyện vào dịp đại hội gia đình gặp mặt phạm nhân.


Về phía gia đình nạn nhân, thời gian đầu ông Miên cũng ngỏ ý muốn đến thăm hỏi, xin lỗi nhưng bị từ chối phải ông cũng đành chấp nhận.

Cũng đã cởi mở hơn những ngày trước, bà Trương Thị Thơm đã bớt nghĩ tiêu cực và gắng làm để đền bù thiệt hại do con gây ra.


Sau khi lục soát các phòng nhưng không lấy được tài sản, Luyện lên tầng 3 chờ gia đình anh Ngọc ngủ dậy sẽ giết từng người sau đó thực hiện việc cướp vàng.

Luyện dùng 2 con dao sở hữu theo đâm chém nhiều nhát vào người và cổ anh Ngọc, chị Chín, dùng dao phớ chém đứt bàn tay cháu Trịnh Thị Bích, chém vào mặt cháu Bích rồi dùng dao phớ cắt cổ cháu Trịnh Phương Thảo khiến vợ chồng anh Ngọc, chị Chín và cháu Thảo bị chết. Cháu Bích bị tỷ lệ thương tích là 74,6%.