Chẳng ai đấu tố nhau xuất sắc hơn phụ nữ, nhưng mà cũng chẳng ai bênh vực nhau, yêu thương cho nhau hết lòng như người mẹ mình.


Thôi đừng lấy hôn nhân làm thước đo cho sự ổn định

Mới sáng hôm trước khi chuẩn bị đi làm, tôi có vô tình nghe thấy mấy bà cô đứng buôn dưa lê ngay trước cửa nhà mình. Tính tôi vốn không đam mê tò mò, đề xuất định cứ thế open dắt xe ra. Ấy tuy nhiên chỉ vài ba giây sau, tôi nghe thấy vào cuộc chuyện trò ấy có nói tới tên mình. Tay đã sờ vào khóa cửa, nhưng tôi vẫn đứng yên, nhằm nghe xem những cô những bác nói (tốt) gì mình.

Cô A. Bảo "Như mẫu L. Trên đây này, sắp tía chục tuổi đầu rồi nhưng mà vẫn lông bông vắt không biết. Giờ mà không lo ngại lấy chồng sinh con cho ổn định, vẫn ham chơi ham việc thế này thì vài năm nữa gồm mà ế sưng!". Các cô những bác còn lại cũng a tòng theo bằng cách kể thêm dăm tía câu chuyện minh chứng cho bài toán "Chừng nào không lấy được ông chồng thì chừng đó còn không ổn định". À, cố kỉnh hóa ra thanh nữ cứ nên ký cam đoan dài hạn với 1 anh giai làm sao đó, phải giỏi nghiệp loại khá tốt khóa giảng dạy làm vk hiền dâu đảm mẹ trẻ em khéo léo thì mới có thể gọi là có cuộc sống thường ngày ổn định, viên mãn, hạnh phúc?

Nhiều thời điểm tôi tự hỏi, điều gì đã khiến cho quan điểm về sự việc ổn định của thanh nữ trở nên sai lệch và khiên cưỡng đến vậy? tại sao sự định hình trong cuộc sống đời thường của bản thân bản thân lại ko do chính mình quyết định, mà cần chờ một người đàn ông có tên "Chồng" đến đóng dấu chứng thực dùm? Và phần đa cuộc hôn nhân gia đình ấy, liệu tất cả đúng sẽ đưa về sự bình ổn vĩnh viễn như đàn bà vẫn nghĩ tuyệt không?

Tất nhiên là không. Khi trên đời này, bên cạnh linh hồn mình, thân thể mình, trái tim và lý trí của mình, thì chẳng tất cả gì sẽ thuộc về tay mãi mãi cả. ông chồng cũng chỉ là 1 người lũ ông xuất hiện đúng lúc cùng kịp thời, tương xứng để yêu, để cưới, để khẳng định sẽ không làm khổ, làm đau nhau. Tuy nhiên có triển khai được khẳng định hay không, lại nhờ vào vào ý chí, sự kiên định của mỗi người.


*

Như người lũ ông vẫn rình rang trên mặt báo suốt tháng nay, đông đảo người nhắc tới anh ta như nói đến một kẻ dại dột gái, khôn lanh cùng không sòng phẳng. Bạn ta chửi rủa, khinh thường miệt, mà chẳng chú ý anh ta cũng đang là một trong những người chồng, là 1 người cha. Đấy. Ai cũng chỉ tò mò và hiếu kỳ xem Nga - Mỹ đánh nhau cầm nào. Tuy nhiên mấy ai nghĩ mang lại và nâng niu cho người bầy bà đầu tiên, đang sinh sống ra sao, cảm thấy ra sao trong xuyên suốt quãng thời gian qua? Người lũ bà mà lại người bọn ông tên Mỹ kia chắc hẳn đã từng có 1 thời yêu tha thiết - người bà xã của anh ta.

Xin hãy trả lại bình yên cho người vợ!

Người ta tò mò và hiếu kỳ về thân thế, cuộc sống đời thường của người bọn bà đó, cũng chỉ vị một lý do duy nhất: Xem biện pháp ứng xử của chị ý khi biết ông xã mình và người yêu của chồng đánh nhau suốt 2 năm trời. Còn tôi, tôi chỉ hy vọng nói một câu thôi: Chúc mừng chị, và bái phục chị vô cùng.

Rất nhiều thiếu nữ đã buồn bã phát hiện nay ra ông chồng mình không phổ biến thủy cùng thích năm thê bảy thiếp. Nhưng bí quyết phản ứng không phải người nào cũng giống nhau. Có người thuê mướn cả 500 bạn bè đến up load cô người tình nhí tạo ra ngô ra khoai, có bạn lại âm thầm cho ông chồng uống cả lạng cao trăn nhằm "đây không sử dụng được chớ hòng đứa không giống mó vào", có người lại buông tay, thanh thanh không sân đắm say để ông chồng được thỏa chí "tang bồng", và cũng có người như bà xã của Mỹ.


*

Suốt 2 năm trời, im lặng, kín đáo. Không lên facebook rao giảng về lòng từ bỏ bi, ko lên mặt báo than thở. Chị vẫn sống cuộc sống của riêng biệt mình, và tin tưởng rằng "Nhân trái là bao gồm thật. Chỉ cần nó mang lại sớm giỏi muộn nhưng thôi."

Và chị đã đúng. Nhân quả mang đến rồi. Khi nhì con người phản bội kia sau cuối cũng không chịu được nổi nhau mà yêu cầu lôi nhau ra tòa, mở ra trong mẩu chuyện buôn dưa chào bán dứa của các hội người mẹ từ nhỏ dại tới lớn. Họ có tác dụng và họ gánh chịu đựng hậu quả.

Chị - chắc rằng là nhân triệu chứng duy tốt nhất và cuối cùng mà bọn họ nên bảo vệ, bắt buộc trả lại an toàn sau chừng ấy sóng gió, chừng ấy thời gian. Người đàn bà ấy đã chịu đựng đựng đủ rồi, đã tận mắt chứng kiến đủ rồi. Đừng ráng tìm tung tích của chị ấy nữa. Gồm chăng, họ - phần nhiều người thiếu nữ đã có mái ấm gia đình - hãy học tập chị phương pháp đối nhân xử thế. Rằng trong phần nhiều tình huống, thì nhảy đầm dựng lên cào cấu gặm xé nhau sẽ chỉ làm sự việc tồi tệ rộng nhiều. Đàn ông chưa hẳn thú cưng nhằm giữ, để huấn luyện, để call dạ bảo vâng.


*

Một khi lũ ông đã không còn toàn vai trung phong toàn ý, thì gồm làm đầy đủ trò, hắn cũng trở thành tìm biện pháp mà "lách luật" thôi. Đàn bà rắp tâm quyến rũ đàn ông, bọn ông thua kém chắc. Đàn ông rắp trung khu rũ bỏ đàn bà, đàn bà lose chắc. Vậy thì lý do cứ cố đề nghị níu kéo, buộc phải bi lụy? Cứ buông đi, quăng quật đi, rồi trường đoản cú khắc cuộc sống đời thường sẽ lại dịu nhàng và dễ thở.

Phụ cô bé chúng ta, ai ai cũng có cho khách hàng một mỏ neo vô hình dung để bấu víu, dựa cậy đầy đủ lúc yếu đuối lòng. Mỏ neo ấy, đó là niềm tin, là hy vọng, là niềm hạnh phúc thực sự khi được sinh sống đúng với ước mơ, ước muốn và say đắm của thiết yếu mình. Sự ổn định định, khi ấy chưa phải là dòng đích để hướng tới, mà đó là kết trái của một quá trình dài tích lũy, là hiện thân của không ít quyết định gan góc và những bước tiến không ngần ngừ của thiết yếu mình.

Phụ người vợ hơn nhau là sinh hoạt tấm lòng, nghỉ ngơi lý trí, sống sự vị tha. Hấp lực tỷ phú khó vượt qua, nhưng không phải không thừa qua được. Chỉ lúc nào tự cai quản được cuộc sống của mình, thì lúc ấy thanh nữ mới đề xuất ngẩng cao đầu với nói rằng "Tôi hơn fan khác!", các nàng nhé.