Editor: MuscatBeta: CỏLúc tỉnh giấc lại lần nữa, Ninh Mông phát hiện tại mình sẽ nằm bên trong một con hẻm nhỏ tuổi tối black như mực.Con hẻm ngắn thuôn và chật chội, giải pháp phía trước không xa có một cái thùng rác rưởi bị lật đổ, mùi khó chịu thối bốc lên khiến cho tất cả những người ta khó chịu.Cô đứng dậy, chú ý dáng vẻ hiện nay của phiên bản thân.Phía trên mang áo phông, còn phía bên dưới là quần jean rách mấy miếng, toàn bộ cơ thể toát lên cảm xúc nổi loạn không giống người.Mình lại xuyên ko rồi?Ninh Mông bịt mũi, chưa hiểu rõ tình hình nên không đủ can đảm đi ra ngoài, cô lén hỏi hệ thống: “Chuyện gì cố kỉnh này? Tôi ở chỗ nào đây? Tôi là ai?”Giọng khối hệ thống mơ gặp ác mộng màng: “Cô tỉnh rồi à? cơ thể này lâm thời thời phù hợp với yêu thương cầu, mà lại chỉ rất có thể đủ đến cô sống một năm mà thôi. Tôi sẽ cố gắng hết sức search kiếm khung người mới cho cô.”Đầu cô nhức như mong muốn nổ tung.Còn chưa kịp trả lời, khối hệ thống lại nói: “Bây giờ đồng hồ cô về bên trước đi, còn nếu như không tôi không tồn tại cách nào để cô đón nhận ký ức đâu.”Trước mắt Ninh Mông hiện nay ra màn hình hiển thị trong suốt thân quen thuộc, trên là phiên bản đồ có một chấm đỏ sáng sủa ở thiết yếu giữa, khắc ghi “Nhà”.Cô lập cập đi theo hướng dẫn trong bạn dạng đồ, cô không thích ở lại con hẻm bé dại này thêm 1 giây làm sao nữa.Bản đồ cơ mà hệ thống cung ứng rất nhân tiện dụng, cô nhanh chóng tìm được đúng con đường phải đi.Trên đường rất nhiều người nhìn chăm bẳm vào cô, rồi khinh ghét quay đi.Hiện tiếng Ninh Mông cũng không biết bản thân bản thân trông ra sao, lúc đi ngang sang 1 cửa hàng, tìm tòi bóng mình phản nghịch chiếu trên cửa ngõ kính cô tức khắc nhếch miệng.Thảo nào mọi bạn đều có góc nhìn ghét quăng quật như vậy.Hiện tại cô trông giống hệt như người bước ra từ bỏ thùng rác, tóc tai lộn xộn, quần áo lấm lem bùn đất, coi ra không chỉ có bẩn thỉu, còn giống như mấy cô bé hư hỏng ăn uống chơi lêu têu vậy.Cũng ngần ngừ vì sao khung hình này lại bị tiêu diệt ở đó.Cô lập cập rẽ vào một con đường, mặt đường có rất nhiều quán ăn vặt và hết sức thị, còn có mấy đứa con trẻ ở bên phía ngoài chạy tới chạy lui.Rất nhanh, cô đang tới được nơi tất cả dấu chấm đỏ.Ninh Mông còn chưa thấy rõ tiệm bán đồ ăn vặt này trông như thế nào, bên phía trong đã tất cả người đàn bà trung niên hơi khủng cầm thanh hao lông kê xông thẳng về phía cô mắng chửi: “Con nhỏ chết tiệt này, chết dí ở đâu giờ bắt đầu mò về hả?”Chân như phản nghịch xạ có điều kiện, cô cất bước chạy.Có lẽ bởi vì cơ thể này còn trẻ, cần cô đã vứt người thanh nữ kia một đoạn đường dài, ở đầu cuối cô cũng không chạy nổi nữa, đứng lại ngơi nghỉ đầu đường.“Ninh Ninh, nhỏ lại chạy đi đâu nữa thế, trên người bẩn thỉu như vậy, chả trách mẹ con tức giận lên, nhanh về xin lỗi dìm sai đi, rồi đi vệ sinh rửa cho sạch đẹp sẽ.”Ở bên, bà chủ shop kim khí xách số chỗ ngồi cạnh bà chủ cửa hàng vật liệu xây dựng, hai tín đồ cùng nhau cắn hạt dưa tám chuyện, nhìn cô vừa nói vừa nhả vỏ hạt.Trên con đường này ai mà phân vân Lương Phượng Mai người mẹ của Ninh Ninh nổi tiếng là đanh đá khó chiều nhất xóm, ngày nào cũng la hét con cái, bọn họ phần lớn quen rồi.Ninh Mông giờ mới kịp phản nghịch ứng lại, thì ra fan đó là chị em của khung người này.Trong dịp cô còn đã sững sờ, thì Lương Phượng Mai vẫn đuổi tới nơi, nhéo lỗ tai cô: “Mày chạy nữa đi, mày không quan sát xem cỗ dạng hiện giờ của mày trông như vậy nào, quan sát như mới chui từ dòng cống hôi thối làm sao lên vậy?”Ninh Mông kêu rên: “Đau nhức đau……”Lương Phượng Mai nheo đôi mắt nói: “Đau mang đến nhớ! rõ ràng là xống áo mới nhưng mà bị mày làm bởi vậy thế này, giờ đồng hồ còn lăn lộn ở vũng bùn! Còn mong mỏi sống hay là không hả?”Hai bà nhà ở ở kề bên khuyên nhủ: “Ai da bà bầu Ninh Ninh, cho nhỏ cô về rửa ráy rửa trước đi, còn nếu không sẽ khó chịu lắm đó.”Ninh Mông không dám nhiều lời, cúi đầu lẽo đẽo theo sau Lương Phượng Mai, khó tính ngẩng đầu lén quan sát cảnh tượng xung quanh.Cô từ nhỏ dại đã không tồn tại ba mẹ, tuy rằng người thanh nữ trung niên này thoạt nhìn có vẻ như như đang rất hung dữ nhưng trong mỗi câu nói lại diễn đạt sự quan lại tâm, nghe xong khiến trong trái tim cô cảm thấy chua xót.Nếu làm cho bà ấy biết phụ nữ của tôi đã chết, chỉ hại bà ấy đã suy sụp chết mất.Sau lúc về đến nhà, Ninh Mông đã trở nên bà tăng cường vào bên vệ sinh.Khi cô ở nhà họ Thời, được trải nghiệm những ngày tháng bao gồm kẻ hầu người hạ, cơ hội đó cô cảm giác thật sự gồm chút hoảng hốt, cũng may cô đã có lần trải qua cuộc sống thường ngày thế này, rất nhanh đã mê thích ứng được.Lương Phượng Mai rước áo ngủ đặt ở bên ngoài.Ninh Mông mặc lên rồi chạy vào chống đối diện.Trong phòng có rất nhiều búp bê được để lên nền đất, ck sách trên bàn học tập cạnh cửa sổ được sắp xếp gọn gàng và có cả các loại tài liệu nữa.Cô chạy cấp tốc nằm lên giường, gọi khối hệ thống ra: “Có thể hỗ trợ ký ức rồi.”Hệ thống nói: “Cô hãy sẵn sàng sẵn sàng.”Một tia sáng trắng lóe lên trước mắt cô, Ninh Mông chỉ cảm giác đầu óc nhức như ý muốn nổ tung, mà lại một lát sau đã núm đổi.Màn hình trong veo trước mắt bắt đầu chiếu một bộ phim, nhân đồ gia dụng chính phía bên trong chính là cơ thể hiện trên này của cô.Cơ thể này thương hiệu thật là Ninh Ninh.Nhà mở quầy cung cấp quà vặt, lúc còn bé dại cha cô ấy vào lúc làm việc sơ ý té bổ qua đời, cô ấy cùng chị em là Lương Phượng Mai sống phụ thuộc lẫn nhau tới khi trưởng thành.Nhà của lũ họ ở trong thành phố cũ của thành phố, đã chuẩn bị bị phá bỏ và di dời, Lương Phượng Mai cũng đang đợi lấy được khoản chi phí bồi thường từ việc phá bỏ để gửi đi mua căn hộ mới, sinh sống một cuộc sống tốt hơn.Thành tích học tập của Ninh Ninh siêu xuất sắc, nhưng lại ở ngôi trường lại không được hoan nghênh, bằng hữu trong lớp không có ai chơi thuộc cô ấy.Thứ duy nhất là cô ấy xinh đẹp, dẫu vậy nhà nghèo. Sản phẩm công nghệ hai, hot boy của lớp tỏ tình cùng với cô, bị cô từ bỏ chối, làm cho nữ sinh cả lớp đều bắt đầu thù ghét và tẩy chay cô.Cô lập và giễu là chuyện hay thấy.Ninh Ninh cuối cùng không chịu nổi nữa mới nói tới chuyện hy vọng chuyển trường mang lại Lương Phượng Mai nghe, trước kì nghỉ ngơi hè cô thành công xuất sắc thi đỗ vào trường tuyệt nhất Trung vào thành phố, học tập kỳ sau được vào thẳng lớp mười hai học, các thành tích xuất sắc còn hoàn toàn có thể lấy học bổng.Lương Phượng Mai lúc trước là hoa khôi trong thôn, cũng có thể có bằng cấp ba, không có bất kì ai ngờ rằng người chúng ta học thời xưa từng theo xua bà lại là công ty nhiệm giáo vụ của trường độc nhất vô nhị Trung trên tp kia.Ninh Ninh có thể vào đó dĩ nhiên cũng nhờ có sự giúp đỡ của ông ấy.Lương Phượng Mai mặc dù rằng nói năng chua ngoa, cơ mà thật ra đối xử với cô hơi tốt.Con gái bà chưa từng dám đề cập những mâu thuẫn phát sinh vào trường học, những người trong ngôi trường cũng ko dám làm gì với cô ấy, chỉ hững hờ thờ ơ, bà vẫn luôn cho rằng con gái của mình thành tựu học ko những tốt mà còn được bạn học quý mến.Sự việc xẩy ra vào sáng sủa hôm nay.Ninh Ninh đi ra phía bên ngoài mua tài liệu về học, còn chưa kịp ra kia thì đã biết thành hai tên côn trang bị kéo vào hẻm nhỏ, sau cùng thà bị tiêu diệt chứ không chịu đi theo lũ chúng, cô đâm đầu vào tường cơ mà chết, nhị tên tê thấy cô ấy chết thì hồi hộp bỏ chạy.Cho đề nghị cô mới hoàn toàn có thể nhập vào bạn cô ấy.Ninh Mông cảm xúc đau lòng mang đến số phận xứng đáng thươngcủa cô bé này, một cô gái tốt cứ vậy nên mà qua đời.Hệ thống nói: “Bây giờ đồng hồ cô sửa chữa thay thế cô ấy thường xuyên sống, lẽ ra thì 1 năm sau cô ấy sẽ bị tiêu diệt trong một vụ tai nạn giao thông trước kì thi đại học, mang lại nên một năm sau cô vẫn đề nghị đi nhập vào bạn khác một đợt nữa.”Lời này cô hoàn toàn không đặt nặng ngơi nghỉ trong lòng.Bên ngoài bao gồm tiếng cộc cộc cộc, gõ dũng mạnh đến nỗi làm cho rơi cả lớp những vết bụi dày bên trên tường.Lương Phượng Mai vẫn hét to: “Con bé dại chết tiệt kia, mau ra phía trên trông siêu thị cho mẹ!”Ninh Mông new nằm ko được bao lâu, nghe thấy âm thanh này tức thời thở dài, kẻ thù hiện trên là mẹ của cô đề xuất cô không thể làm những gì được đành cần nghe lời thôi.“Mau ra đây trông cửa ngõ hàng! Còn không ra tao mang mấy mặt hàng chơi đó quăng hết đi bây giờ!”Bà còn muốn đi qua nhà bà cha hàng xóm nghịch mạt chược, đi trễ một chút thôi là đầy đủ người không hề chỗ chơi, như vậy yêu cầu ngồi lân cận xem cả một trong những buổi chiều, đâu có chỗ nào cho phiên bản thân nghịch thoải mái.Ninh Mông xuất hiện thêm khe hở nhỏ: “Biết rồi khổ lắm nói mãi.”Lương Phượng Mai trực tiếp đẩy cửa ra, vỗ đầu cô, nói: “Mau ra đây, bây giờ thối tiền thừa mang đến khách mà lại sai nữa thì người mẹ lột da mày ra nhưng mà xem.”“Vâng, vâng, vâng.” Cô ngoan ngoãn đáp.Lần trước có người đưa cô 10 tệ, Ninh Ninh thối lại hơn 60 tệ, thiếu hụt chút nữa cô đã trở nên Lương Phượng Mai nói cho tới chết luôn luôn rồi.Thấy cô trả lời, Lương Phượng Mai lúc này mới cảm thấy chấp nhận cởi tạp dề, nhìn vào gương chải sơ qua mái tóc, sướng chạy tới nhà hàng quán ăn xóm.Mỗi giờ chiều chơi mạt chược cùng mấy tín đồ hàng xóm đã trở thành thói thân quen của bà rồi, bây giờ cô vẫn nghỉ hè ở nhà, vừa giỏi bảo cô giúp bà ấy coi chừng cửa hàng.Ninh Mông thay bộ áo ngủ rồi thoát ra khỏi phòng.Quầy bán quà vặt không lớn, công ty cũng cũ lắm rồi, phía đằng trước buôn bán, phía sau là nơi ở sinh hoạt, phòng lớn là của Lương Phượng Mai, phòng nhỏ tuổi chính là của cô.Cửa hàng này còn khủng tuổi hơn hết cô.Ngồi trong cửa hàng cô còn rất có thể nghe thấy rõ mồn một giờ đồng hồ mạt chược ở bên cạnh nhà, chẳng được bao lâu cơn bi thiết ngủ ập tới, ai oán ngủ không chống chịu nổi nên cô phụ thuộc quầy thu ngân ngủ thiếp đi.Khu vực này mọi là người quen cùng nhau cả, căn bản sẽ không xuất hiện chuyện mua đồ ko trả tiền, thọ lâu cũng có thể có chuyện đem đồ trước, ngày hôm sau mới đưa tiền để trả.Đột nhiên từ nhà họ Thời mang lại nơi đây. Cô còn có chút còn chưa kịp thích nghi.Trước khi nhập vào khung hình người khác lần tiếp nữa cô tất cả nghe được tiếng bước chân kia, chần chừ là Lập Xuân hay là của Thời say đắm nữa, thậm chí là cái liếc mắt sau cùng cũng chưa kịp nhìn thấy được rõ là ai.Cũng không biết bầy họ gồm thấy tờ giấy mình vướng lại không nữa.Tiếng chuông điện thoại thông minh đột nhiên vang lên.Trên bàn đồ vật ngổn ngang, cô lật tung lên mới tìm thấy smartphone dưới cuốn sổ ghi chép, trên màn hình hiển thị hiện lên tên nhà nhiệm giáo vụ của trường độc nhất Trung.Màn hình điện thoại thông minh không bao gồm cài mật khẩu, cô trực tiếp nghe máy.Giọng nói sinh sống đầu dây bên đó rất lớn: “Phượng Mai, học bạ của Ninh Ninh đã chuyển sang đây rồi, qua nhì ngày nữa khai trường thì trực tiếp cho tới điểm danh là được rồi.”Ninh Mông nghĩ nghĩ, nói: “Chú ơi, người mẹ cháu đi ra ngoài, hiện nay không sinh hoạt nhà.”“Là Ninh Ninh à, vậy bé nhắn lại với bà mẹ của con, bảo bà ấy là gọi điện thoại thông minh lại đến chú.”“Dạ, cảm ơn chú.”Sau khi cúp điện thoại, Ninh Mông đang cân nhắc ông công ty nhiệm giáo vụ này còn có phải đang sẵn có ý gì với chị em của Ninh Ninh tuyệt không, suy mang lại cùng thì ông xã Lương Phượng Mai đã chết thật mười mấy năm rồi.Nhưng chuyện này là của fan lớn, không tương quan gì đến cô.Nghĩ tới các việc trước lúc mình chết, Ninh Mông nhịn ko được hỏi: “Hệ thống, sau thời điểm ta tách đi, đơn vị họ Thời ra làm sao rồi? Thời say mê còn có thể trưởng thành một biện pháp tử tế tốt không?”Hệ thống giải thích: “Thời gian trôi qua lâu rồi, hơn thế nữa quỹ đạo bây giờ không độc nhất định giống hệt như lúc trước, cho nên vì vậy tôi không thấy được nữa.”Nghe nó nói như vậy, Ninh Mông ko kìm lòng được thở dài.Nơi này không tồn tại máy tính, cô căn bản là ko thể kiếm được nguồn tin tức nào cả, mấy fan xung quanh chắc chắn không biết công ty họ Thời là aiÁnh mắt không cân thấy điện thoại thông minh nằm một bên, hai con mắt cô bỗng nhiên sáng lên.Máy tính ko có, có thể dùng điện thoại mà. Cái smartphone này tuy cũ tuy vậy cũng là điện thoại thông minh, còn hoàn toàn có thể mở mạng lên tra.Cô bí mật đăng nhập trình duyệt, viết tên Thời Thiện Cẩn, trang web mau lẹ nhảy ra một đụn tin tức lớn có liên quan.Cho dù Thời Thiện Cẩn không niềm nở tới chuyện tởm doanh, tuy thế tin tức về ông không thiếu, không chỉ có vậy cô còn phạt hiện bên cạnh những tin tức thông thường ra, thì thông tin về phong thuỷ của ông không tồn tại cái làm sao cả.Nếu không phải cô biết, có lẽ cô đã cho rằng ông ta cũng chỉ nên người giàu sang mà thôi.Cô xem từ đầu đến đuôi không bỏ sót tin tức nào, bên họ Thời vớ cả thường rất bình thường.Cũng đúng, một bà vậy qua đời cũng đâu ảnh hưởng được gì, không chỉ có vậy bà ráng Thời cũng ko nhúng tay vào việc của phòng họ Thời, luôn luôn sống gần như ngày vô cùng bình yên và đàng hoàng nhã.Khi sắp rời khỏi trình duyệt, Ninh Mông đùng một phát nhìn trực tiếp vào thời hạn hiển thị trên màn hình, một thời điểm lâu sau cũng chưa lấy lại được tinh thần.Hiện tại là mười năm sau?Lúc nãy hệ thống nói khiêu vũ thời gian chính là thế này sao? lập tức nhảy một phát tới mười năm sau?Vậy lúc này Thời phù hợp chẳng nên là mười bảy tuổi…… Cô bắt đầu nuôi có nửa năm, cơ mà cậu nhóc kia lập tức trở thành mười bảy tuổi, Ninh Mông đột nhiên cảm thấy tất cả chút chẳng thể tưởng tượng nổi.Bạn vẫn đọc truyện trên hocketoanthue.edu.vn