Vì trả nợ cho mái ấm gia đình mà cô đã đồng ý kết hôn với những người hơn mình 18 tuổi, đã...

Bạn đang xem: mẹ của đồng bọn tôi

More

You are reading

Tôi là người mẹ kế của đồng bọn tôi

Teen Fiction

Năm ấy Tương Giai vừa 16 tuổi. Vày trả nợ cho gia đình mà cô đã gật đầu kết hôn với người hơn bản thân 18 tuổi, đã vậy còn từng ly hôn và có một người con ri...

- Cậu thôi tỉ ti đi, nó cũng không giải quyết và xử lý được vấn đề hiện trên đâu.Bạch Vân đưa đôi mắt ướt đẫm lệ chú ý cô: - vậy cậu bảo tôi tiếng phải làm gì đây, cậu cũng bảo tôi quăng quật đứa bé đi yêu cầu không? Tôi không làm được, tôi yêu vương vãi Khải, đây là con của tôi và cậu ấy, tôi không muốn giết nó.Bạch Vân càng nói cô ta càng khóc to lớn như đã không thể kiềm chế, cô ta ngồi gục xuống trước mặt nhị người, Tương Giai biết chứ, cô cũng mất bố mẹ và cô biết cảm xúc mất đi người yêu quý đau thế nào và khó có thể đồng ý ra sao, tuy nhiên, từ khi gặp Phi Minh cuốc đời cô như sang trang mới không hề đen buổi tối mà đầy màu sắc. Cô cũng ngồi xuống theo Bạch Vân, tay vỗ lên lưng cô ấy như vẫn an ủi. - ko mình sẽ không còn bảo cậu vứt nó đi, đó là con của cậu, không có ai có quyền đưa ra quyết định sinh tử của nó quanh đó cậu, nếu như cậu thương yêu nó thì dữ này lại đi.Bạch Vân nhìn người con gái trước mặt, gương mặt này gồm sự xa lạ cũng giống như là thân quen, trong hai con mắt chứa đầy là sự an ủi mà đồng cảm Bạch Vân cảm xúc mình như fan lạc vào bóng tối tựa nhiện gặp mặt được một ánh nắng vậy, cô ta ôm siết lấy Tương Giai cùng khóc to lên. Tô Thương đứng đấy vẫn hiểu phần nào câu chuyện, tô Thương cũng lần chần nói gì bây giờ, không gian đầy rối rem một cơ hội lâu ở hành lang có ba cô gái một đứng nhì ngồi nghỉ ngơi đấy cho tới hết tiết. Sau thời điểm Tô Thương gửi Bạch Vân đi chống y tế làm việc thì Tương Giai cũng đã chuồn ra khỏi trường, cô cảm giác ở đấy cũng thật ngột ngạt đi, cô phải đi tìm cái đưa ra chơi đã. Tương Giai đi cho quán trò chơi chơi cho đến khi mặt trời đang đi vào đỉnh ngọn cây, bắt đầu đi về trên đường về Tương Giai lại triền miên với các hình ảnh lúc sáng cô cảm thấy ngày đầu đến lớp cũng thiệt mất hứng đi, Phi Minh ko đâu đuổi theo cô đi làm thầy giáo, fan cô thì thầm thích hai năm vậy và lại là loại tra phái mạnh đi hãm hại đàn bà người khác, giận dữ thật chứ rồi bỗng nhiên nhiên lưu ý đến cô lạch pha cô nghĩ mang lại mình cùng Phi Minh cũng làm qua chuyện kia nếu như cô sở hữu thai thì sao nhỉ, liệu anh ta bao gồm bắt cô đi phá như tên Vương Khải tê không, chắc không có đâu những lần ân ái xong cô đầy đủ phòng tránh mà, chắc chắn sẽ không tồn tại chuyện ngoài ý mong đâu cô còn chưa giỏi nghiệp nên cực tốt chưa nên bao gồm thai vào mức này, hừm phải tránh xa anh ta ra bắt đầu được để không bước vào vết xe pháo của Bạch Vân. để ý đến miên man cô cũng đi về mang lại nhà, bước đi vào nhà đi qua khu phòng khách đến nối lên cầu thang Tương Giai bắt gặp Phi Minh sẽ nấu nạp năng lượng cô nói lớn lên: - Em về rồi.Thấy người đứng trong bếp vẫn làm công việc của mình không xoay sang chú ý cô một cái - uhm rồi thôi Tương Giai lại nói tiếp. - Em tăng trưởng tắm nhé, ăn cơm gọi em nha.Người đứng trong bếp cũng chỉ " uhm" rồi cũng không quay sang.