11 giờ đêm, Gopamma Nayaka biết chắc ông xã mình đã gồm chuyện. Hanumantha bước vào rừng tìm củi, tuy thế lẽ ra ông ấy đang phải có mặt ở nhà xuất phát từ 1 tiếng đồng hồ thời trang trước. Gopamma cung cấp thông tin cho con trai, anh ngay chớp nhoáng tập hợp một nhóm tìm kiếm.

Họ lấn sân vào Khu bảo tồn hổ Bandipur sát nhà, một công viên tổ quốc nằm nghỉ ngơi phía tây nam Ấn Độ. Nhưng mà khi mới bước được vài ba mét vào rừng, cả nhóm sẽ phát hiện ra thi thể của Hanumantha. Chiếc xác đã biết thành ăn mất một nửa, còn con hổ sẽ giết chết ông ấy vẫn ngồi chĩnh chện ngay bên cạnh.


*

Cái bị tiêu diệt của Hanumantha không chỉ là để lại cho Gopamma một nỗi đau, nhưng mà bà còn phải đương đầu với tình hình tài chính khó khăn của gia đình. đàn ông bà đã buộc phải bỏ học đh để về nhà phụ góp mẹ.

"Cuộc sống của tôi sẽ tốt hơn các nếu ông chồng tôi còn sống", Gopamma nói. "Con trai phệ của tôi có thể được đi học, nhưng hiện thời thì cả nhị đứa đều đề xuất đi làm. Tôi cảm xúc không bình yên khi cuộc sống đời thường trở phải bị phụ thuộc".


*

Bất chấp tất cả những điều này, Gopamma không ân oán giận con hổ đã giết ông xã mình. Hệt như nhiều tín vật Ấn Độ giáo, bà coi con fan chỉ là đôi mắt xích vào một mạng lưới cuộc đời phức tạp bao hàm tất cả những sinh vật, trong số đó mỗi sinh vật đều có quyền sống tương đương nhau.

Gopamma cũng không lo ngại về quần thể hổ nghỉ ngơi Ấn Độ đã gia tăng. Bà nói rằng tử vong của ông xã mình không liên quan gì đến việc cơ quan chỉ đạo của chính phủ đang cố gắng cứu mang loài hổ: "Đó là số phận", Gopamma nói.

Người Ấn Độ nghỉ ngơi nông buôn bản là những người dân duy duy nhất trên nhân loại chịu sống cùng một loài động vật hoang dã hoang dã hoàn toàn có thể giết bị tiêu diệt họ. "Bạn sẽ không còn thể search thấy vấn đề đó ở bất kể nền văn hóa truyền thống nào không giống trên vắt giới", Ullas Karanth, một nhà sinh thứ học đã nghỉ hưu cho biết.

Ông chuyên phân tích các loài động vật ăn thịt tại hiệp hội cộng đồng bảo tồn động vật hoang dã và là 1 trong những chuyên gia số 1 về hổ. "Nếu một số loại chuyện này xẩy ra ở Montana hoặc Brazil, họ đang giết sạch bè phái hổ chỉ trong thời gian ngày hôm sau", Karanth nói.

Nhưng chủ yếu việc được cho phép hổ sống cùng sống cùng hổ đang trở thành nền tảng, góp Ấn Độ trở thành tổ quốc bảo tồn thành công xuất sắc nhất loài động vật này nạm giới. Ấn Độ chỉ chiếm khoảng chừng 25% tổng môi trường xung quanh sống của hổ, nhưng chỉ chiếm 70% toàn bô hổ hoang dã sót lại trên khắp hành tinh, khoảng 3.000 cá thể.


*

Tuy nhiên, thành công xuất sắc không lúc nào đến mà không có cái giá của nó. Lúc quần thể hổ trở nên tân tiến với vận tốc nhanh chóng, các quanh vùng bảo tồn của Ấn Độ đang không thể kịp mở rộng. Điều này bắt buộc những con hổ cần tràn ra môi trường sống của con người để sinh tồn. Chúng bắt đồ nuôi để ăn uống thịt, đôi lúc cả con người.

Những sự kiện hổ tiến công người tương đối hiếm – chỉ ở mức 40 đến 50 bạn bị hổ giết mổ chết hàng năm so với khoảng 350 chiếc chết tạo ra bởi voi. Nhưng lúc 1 người bị giết bởi vì một nhỏ voi, mọi fan thường chỉ coi đó như một tai nạn. Mẫu chết bởi những bé hổ tạo ra thì lại khác, nó là 1 trong những nỗi khiếp sợ nguyên thủy, mà còn nếu không được tháo dỡ bỏ rất có thể đẩy những cộng đồng đến hành động cực đoan.


*

Không ai biết tất cả bao nhiêu bé hổ đã có lần lang thang ở Ấn Độ, nhưng lại những bé đã được đếm rất có thể lên tới sản phẩm chục, hàng trăm còn nếu không muốn nói là cả mặt hàng ngàn. Sự suy tàn của loại hổ hoang dã ở Ấn Độ đã ban đầu từ các thế kỷ trước, cùng với sự mở ra của súng ngắn và bẫy thép.

Những bé hổ đắm say tầng lớp quý tộc như một môn thể thao, còn bạn nghèo săn bắt chúng để lấy tiền thưởng. Một nhà sử học đã từng thống kê lại, bao gồm tới hơn 80.000 nhỏ hổ đã biết thành giết chết ở Ẩn Độ vào khoảng thời gian từ năm 1875 đến năm 1925. Hoạt động săn bắt cũng quét sạch những loài thú được dùng để làm mồi nhử hổ, khiến cho các loại này thậm chí còn bị suy bớt gấp đôi.

Vào vào giữa thế kỷ 20, Ấn Độ đã hết đi nhỏ báo Châu Á ở đầu cuối và ngay sát như toàn cục quần thể sư tử Châu Á vì chưng tốc độ trở nên tân tiến quá nóng của mình. Những nhỏ hổ lẽ ra vẫn theo gót báo cùng sư tử ví như như Thủ tướng tá Indira Gandhi ko kịp thời phát hành sắc lệnh cấm săn bắt hổ vào thời điểm năm 1971.

Đôi lúc Gandhi cũng khá được gọi là vị cứu giúp tinh động vật hoang dã hoang dã to con nhất làm việc Ấn Độ, do ông đã củng cố gắng luật đảm bảo động trang bị hoang dã, thành lập và hoạt động những khu vực bảo tồn hổ và ra đời một đội quánh nhiệm đảm bảo an toàn hổ.


*

Nhưng phần lớn thứ ko thể diễn ra trong một mau chóng một chiều. Vào thập niên 1980, cầu tính có khoảng 2.500 con hổ vẫn còn đấy lang thang ngoài môi trường thiên nhiên sống thoải mái và tự nhiên ở Ấn Độ. Ullas Karanth khi ấy đang là một trong những kỹ sư ko kể 30 tuổi. Với niềm yêu mếm vốn có với những bé thú săn mồi lớn, ông đã gửi nghề sang thao tác làm việc trong nghành nghề bảo tồn.

Kể từ kia tới giờ, lúc đã ko kể 70 tuổi, Ullas vẫn tiếp tục cống hiến cả sự nghiệp của mình vào công cuộc phục hồi quần thể hổ nghỉ ngơi Ấn Độ.

Năm 1991, ông đã phát triển được một phương thức chính xác để đếm được tất cả những con hổ sót lại trong từ bỏ nhiên. Đó là một hệ thống bẫy camera có khả năng phát hiện những vằn black vàng đặc thù của cỗ lông hổ. Ullas biết muốn bảo tồn được loài động vật hoang dã hoang dã này, điều đầu tiên là bắt buộc biết chính xác số lượng hổ sót lại và số lượng hổ đã đổi thay mất.

Ở mỗi khoanh vùng mà ông đặt bả camera, Ullas đang rất hoảng loạn khi phát hiện tại ra tỷ lệ phân bố của hổ siêu chênh lệch, dao động trong khoảng dưới 1 cho đến tối đa 15 thành viên trên 100 km2. Khám phá của ông cho biết nguyên nhân rất có thể đến từ các việc con fan đang săn bắt vô số những con động vật hoang dã là mồi của hổ.

Nói bí quyết khác, chính fan dân đang tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh nguồn thức ăn kèm hổ, và vì vận động săn bắt của chúng ta quá kết quả đẩy hổ vào nguy hại suy sút dân số. Bởi các nghiên cứu và phân tích của mình, Ullas xác minh được một bé hổ cần ăn thịt khoảng tầm 50 nhỏ mồi mỗi năm. Tức là một quần thể hổ đang cần ít nhất 500 nhỏ mồi để có thể duy trì.

Một nghiên cứu được thực hiện tuy nhiên song vị Krithi Karanth, một công ty khoa học bảo tồn tại Trung tâm phân tích động đồ hoang dã sống Bangalore cho biết thêm số lượng hổ ngơi nghỉ Ấn Độ đang suy bớt tới 67% trong khoảng thời hạn 100 năm. Và các loài động vật là bé mồi của bọn chúng như hươu và bò tót cũng sụt giảm ở tầm mức độ tương tự.

"Loài vật dụng duy tốt nhất không chạm mặt rắc rối là lợn rừng", Krithi nói. Đúng là quần thể hổ sinh hoạt Ấn Độ sụt giảm bởi thực tiễn chúng không được ăn.


Với hầu như hiểu biết khoa học của mình, Ullas đã ban đầu việc cai quản và bảo đảm hổ đặt giữa trung tâm vào việc bảo vệ các con mồi của chúng. Từ những năm 1990, ông đã hợp tác ký kết với các cơ quan cơ quan chính phủ để tạo điều kiện di dời một vài ngôi thôn nằm trong khoanh vùng bảo tồn.

Khi nạn săn trộm hổ ban đầu tăng lên ảnh hưởng bởi nhu cầu cao hổ ở thị phần Trung Quốc, các bẫy camera của Ullas ngay mau chóng đã phát chỉ ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Ông đã phải thao tác làm việc ngay với những cơ quan chức năng để thực thi nhiềuchương trình kháng săn trộm.

Những cố gắng ấy của Ullas đã đóng góp thêm phần đáng kể vào sự cải tiến và phát triển trở lại của hổ ở Ấn Độ. Lấy ví dụ, con số hổ tại khoanh vùng Malenad sinh hoạt phía tây nam Ấn Độ - bao gồm trong kia Khu bảo tồn hổ Bandipur, nơi chồng của Gopamma bị giết chết - hiện nay đã tạo thêm gấp đôi, so với lúc Ullas bước đầu làm việc ở đó 25 năm về trước.

Quần thể hổ ở Ấn Độ hiện tại bảo trì ở mức rộng 2.900 con trong các gần 3.900 bé hổ hoang dã còn mãi sau trên toàn vắt giới.


Chỉ riêng biệt Malenad hiện đang là ngôi nhà đất của 400 nhỏ hổ. Như 1 lẽ hay tình, khi con số động vật nạp năng lượng thịt tăng lên, xung thốt nhiên trở thành thứ cấp thiết tránh khỏi. Tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh lãnh thổ buộc một số trong những con hổ đề xuất rời khỏi các khu vực được bảo vệ, đặc biệt là những nhỏ hổ new lớn vẫn tìm cách cấu hình thiết lập lãnh thổ mang lại riêng mình, cùng cả những nhỏ hổ bị yêu thương hoặc già yếu ớt bị bán ra khỏi lãnh địa cũ của bọn chúng và đang đi kiếm thức nạp năng lượng trong xuất xắc vọng.

Tất cả những nhỏ hổ này đang tràn xuống nơi tất cả con fan sinh sống, do ở đó gồm gia súc. Chúng giết bị tiêu diệt và nạp năng lượng thịt đồ vật nuôi của bé người, vả nhiều lúc chính fan dân ở đó.

"Hổ thường sợ hãi người", Ullas nói. "Nhưng lúc biết con tín đồ quá yếu đuối, chúng đột nhiên mất đi nỗi lo ngại đó và nhận biết những con khỉ to béo không đuôi này quá dễ dẫn đến bắt".


Câu chuyện về con hổ ăn thịt người khét tiếng nhất chắc hẳn rằng thuộc về T-1, một nhỏ hổ loại ở bang Maharashtra, Ấn Độ. Trước lúc bị bắn chết trong thời điểm tháng 11 năm ngoái, nó vẫn giết chết ít nhất 13 fan và mập bố cuộc sống thường ngày của hàng chục ngàn người khác.

T-1 bắt đầu lọt vào ống kính của những chiếc bả camera từ năm 2015, khi nó vẫn nhấp nhổm bên trên một đồng cỏ sinh hoạt Pandarkhawa. Con hổ đã chợt nhập cả những cánh đồng nntt của nhỏ người, săn bắt con vật rồi lẩn tắt hơi vào giữa những khu rừng ở miền trung Ấn Độ.

Rất nhanh chóng, một người thanh nữ 60 tuổi đang trở thành nạn nhân thứ nhất của nó. Fan ta kiếm tìm thấy xác bà bên trên cánh đồng bên mình với phần đa vết cào sâu vào lưng. Tía tháng sau, T-1 giết chết thêm một người bọn ông, cùng thêm một fan khác một hôm sau đó.

Lo sợ con hổ sẽ tấn công vào thành phố, nhà chức vụ đã chỉ thị bắt T-1 với đk bất kỳ ai ai cũng không được giết mổ nó.

Ấn Độ là quê hương của trào lưu đấu tranh quyền động vật đang cải cách và phát triển mạnh mẽ. Ullas biểu lộ đó là một trong những phiên bản cực đoan của công ty nghĩa phúc lợi an sinh động vật bắt nguồn từ Phương Tây, tới đây được để lên trên nền tảng đạo đức nghề nghiệp của Ấn Độ giáo

Phong trào nổi lên vào những năm 1990, trong bối cảnh Ấn Độ đang cải tiến và phát triển nóng đưa về sự phong phú và sum vầy cho các quanh vùng thành thị. Khoảng chừng 300 triệu người đột nhiên có nhiều thời gian hơn nhằm nghĩ về những thứ, quá ra bên ngoài mưu cầu cuộc sống đời thường cho chính phiên bản thân họ, Ullas giải thích.


Những tín đồ đấu tranh mang đến quyền động vật yêu cầu cơ quan chính phủ phải hành vi để bảo đảm động vật. Nên trong cả khi nhà chức trách bắt sinh sống được một nhỏ hổ ăn thịt người, họ vẫn phải đối mặt với câu hỏi sẽ phải làm gì với nó.

Nếu bạn dịch chuyển con hổ mang lại một khu rừng khác, kia chỉ là việc đẩy vụ việc sang một khoanh vùng khác. Ví dụ trong thời điểm 2014, nhà chức vụ và một đội nhà tự nhiên và thoải mái học nghiệp dư sẽ bắt được một nhỏ hổ nạp năng lượng thịt bạn ở Khu bảo đảm hổ Bhadra.

Bất chấp lời răn dạy của Ullas, sau đó họ sẽ thả con hổ cho tới một vùng đồi núi cách đó 280km. Công dụng là chỉ 3 tuần sau, sau một loạt các vụ tấn công gia súc được ghi thừa nhận trong quần thể vực. Và bé hổ đã giết bị tiêu diệt một người thanh nữ mang thai.

Lựa lựa chọn thứ nhị là giữ con hổ trong đk nuôi nhốt. Nhưng toàn bộ các sở thú sinh hoạt Ấn Độ đông đảo đã bao gồm đủ hổ - ngay cả khi bạn tìm được một cơ sở nuôi nhốt còn trống, vấn đề để một loài động vật hoang dã hoang dã sống ở đó cũng không khiến những nhà chuyển động hài lòng.

Poonam H. Dhanwatey, đồng gây dựng của Tiger Research and Conservation Trust, một tổ chức phi lợi nhuận nghỉ ngơi Maharashtra mang đến biết, bất kể ai phát âm về động vật hoang dã hoang dã đều biết gìn dữ hổ trong điều kiện nuôi nhốt đồng nghĩa với việc mang về một tương lai bi thiết cho nó.

"Điều đó thật đáng buồn", Dhanwatey nói. "Bạn rất có thể đem lại cho việc đó một quality cuộc sinh sống cao cho đâu, và có công bằng không khi bạn đặt chúng nó vào một chiếc cũi nhỏ dại sau khi đã tước bỏ tự do thoải mái của chúng?".


Mặc dù vậy, T-1 là một con hổ cái quan trọng đặc biệt lanh lợi, cùng nó rất biết phương pháp tránh khỏi bị bắt. Con hổ không khi nào rơi vào các chiếc bẫy của con người và nó luôn luôn trốn kị được những nhóm tìm kiếm vẫn lùng sục bản thân trong rừng sâu.

Nhưng lúc nó giết bị tiêu diệt đến nàn nhân lắp thêm 7, một thanh niên trăng tròn tuổi – sự kiên nhẫn của bạn dân nghỉ ngơi Pandarkhawa đã trở nên phá vỡ, chúng ta không còn gật đầu đồng ý với lệnh bắt sống ở trong nhà chức trách.

Mọi người cấm những quan chức bảo tồn và những người dân liên quan tiền vào làng, thậm chí không cho họ kiểm tra xác chết của các nạn nhân. Một đám đông sẽ đánh đập cả những người lính kiểm lâm.


Đó vốn là chuyện thường trông thấy trong xung bỗng dưng giữa hổ và fan ở Ấn Độ, khi nhà chức trách không cung ứng được các giải pháp hiệu quả với kịp thời, bạn dân địa phương đang tự nghĩ ra biện pháp riêng của họ.

Họ rất có thể đánh bả toàn bộ những con vật hoang dã trong khu vực vực, kể cả khoanh vùng bảo tồn. Họ rất có thể rải bẫy hàng loạt rồi đánh đập những bé hổ tới bị tiêu diệt để hả giận.

Những kẻ săn trộm chuyên nghiệp cũng rất có thể lợi dụng tình huống này. Xương, móng vuốt, răng nanh, lông hổ và sinh dục nam của chúng luôn được giá bán trên thị phần chợ đen, và yêu cầu của trung quốc cho các món đồ đó không lúc nào giảm xuống.

Vì vậy đều kẻ săn trộm vô cùng vui khi hổ làm mưa làm gió ở hồ hết vùng nông xã Ấn Độ, và người dân nên đến dựa vào sự trợ giúp của họ.

Những người mất gia súc hoặc người thân trong gia đình vì hổ, họ chắc chắn rằng sẽ thuê đều kẻ săn trộm. đầy đủ kẻ săn trộm cũng hoàn toàn có thể trả tiền đến dân làng để họ giữ lại im lặng, đôi bên đều phải sở hữu lợi. Chỉ có cố gắng nỗ lực bảo tồn chủng loại hổ sẽ ảnh hưởng phá đổ vỡ từ phần đa sự kiện bùng phát.


Trong đều trường phù hợp xấu nhất, những con hổ ăn uống thịt người hoàn toàn có thể kích hễ một đám đông bạo lực. Đôi khi, đám đông này sẽ bị những kẻ trộm gỗ hoặc săn bắt động vật hoang dã hoang dã lợi dụng để tấn công bộ phận kiểm lâm.

"Tôi sợ đầy đủ đám đông ấy còn hơn hết sợ hổ", AT Poovaihah, một nhân viên kiểm lâm từng đề nghị vào cơ sở y tế sau một cuộc va trán với những người dân quá khích đến biết. "Tất cả họ hầu như là phần nhiều người đàn ông, một vài người say rượu, với mọi người đều đã giận dữ. Họ biết cửa hàng chúng tôi đang làm nào đấy để bắt con hổ, nhưng ngay cả khi đó, chúng ta vẫn mong muốn buộc tội chúng tôi".

Chẳng hạn như 1 sự việc xẩy ra vào năm 2013, lúc 1 người nông dân sống ở tây nam Ấn Độ có tên là Shivamallappa Basappa đã chăn trườn ở bìa rừng bang Karnataka, sát Khu bảo đảm hổ Bandipur thì bị một bé hổ giết chết và ăn uống mất 1 phần cơ thể.

Trong khoảng thời hạn 2 tuần, nhỏ hổ vẫn giết bị tiêu diệt tới 3 tín đồ và nó đang phá vỡ vạc sức chịu đựng đựng của dân làng. Một đám đông khoảng 200 người nhanh lẹ hình thành. Họ tiến công và thiêu rụi sở lâm nghiệp địa phương, đốt cháy xe jeep của họ.

"Chúng tôi vẫn sống tại chỗ này 60 năm. Kể từ khi sinh ra, cửa hàng chúng tôi chưa bao giờ có được một khoảnh khắc không nguy hiểm nào chỉ bởi những con động vật hoang dã này", Chaihamurthy Devappa, một người họ hàng của Basappa nói. "Chúng tôi tiếp tục bị động vật hoang dã hoang dãquấy rối và làm phiền, vì lý do đó mà chúng tôi mới tức giận. Đó là một trong những cơn khó tính đã tích điểm suốt những năm".


Trở lại Pandarkhawa, nơi bao gồm sự lộ diện của bé hổ T-1, đấm đá bạo lực cũng hoàn toàn có thể đã leo cao nếu không tồn tại những nỗ lực của Abharna Maheshwaram, một phó tổng giám đốc bảo tồn rừng ở viên Lâm nghiệp Maharashtra.

Có dò ra rằng các nữ sĩ quan sẽ khôn khéo để giữ hòa bình tốt rộng nam giới, Maheshwaramđã nhờ cất hộ 18 đồng nghiệp thanh nữ mặc áo quần dân sự đến các ngôi buôn bản bị T-1 quấy phá. Họ chỉ bật mí danh tính của mình như là những người bảo vệ rừng, sau khi nhận được sự tin cậy của những người thanh nữ khác vào làng. Kế hoạch đã có hiệu quả: cộng đồng có được niềm tin trở lại cùng với sở lâm nghiệp cùng họ một lượt nữa bước đầu hợp tác với công ty chức trách.

"Một điều tôi học tập được trường đoản cú T-1 là bất cứ bao giờ có xung bất chợt giữa tín đồ và đụng vật, nó không chỉ là là vụ việc với riêng bé vật, nhiều hơn với vớ cả xã hội mà các bạn mà đang làm việc cùng", Mitch Abharna nói. "Cá nhân tôi tin rằng bọn họ phải làm việc với tất cả các cộng đồng thì mới gồm được chiến thuật để bảo tồn loài hổ bên trên cả nước".


Sự giận giữ của bạn dân địa phương đã có được kiềm chế, mặc dù nhiên, định mệnh của T-1 vẫn vô cùng chông chênh khi nó phải đương đầu với một trận đánh pháp lý, thiết yếu trị và xã hội đang ra mắt trên khắp những thành phố của Ấn Độ.

Đến tháng 2 năm 2018, T-1 liên tục gây ra thêm 2 dòng chết, tăng số nạn nhân của chính nó lên 9 người. Tand Tối cao Bombay đã ra lệnh phun nó. Những nỗ lực để bắt giữ con hổ, sử dụng tới cả máy bay không người lái cảm ứng nhiệt, chó săn và dù lượn ngày dần trở nên tuyệt vọng.

Trong khoảng thời hạn đó, T-1 sẽ hạ sinh hai con hổ nhỏ và cả ba ban đầu tham gia vào một cuộc tìm kiếm và săn lùng con người mới. Vào thời điểm tháng 8, T-1 đã cướp đi tía mạng sống của con bạn chỉ trong khoảng 24 ngày.


Khi nhà chức trách ban hành lệnh bắt sống nhỏ hổ và lũ con của mình, rồi họ thất bại và chuyển sang lệnh phun T-1, một trong những người sẽ tìm cách can thiệp thông qua Tòa án buổi tối cao Ấn Độ. "Khi các bạn đưa ra hình phân phát tử hình - phun chết ngay khi nhìn thấy một con vật – bạn cần phải có những bệnh minh chính xác mang tính pháp luật cho hành vi này", Jerryl Banait, một bác sĩ cỗ vũ quyền động vật hoang dã nói.

Ông đảm bảo an toàn ý con kiến cho phần nhiều nhóm đảm bảo an toàn động đồ vật ở tp - một gia thế đang vắt giữ quyền lực tối cao chính trị khỏe khoắn ở Ấn Độ - rằng T-1 tránh việc bị xử tử. Cho dù một con hổ đang giết bao nhiêu người đi chăng nữa, những nhà vận động cho rằng bọn chúng cùng lắm chỉ nên bị bắt sống, nhốt và chuyển vào tù, bị nhốt rồi tái thả, hoặc đơn giản dễ dàng là nhằm mặc nó.

Trong lúc đó, Ullas cho thấy T-1 đã làm hỗn loàn cả Ấn Độ, và chính quyền đã cấp phép cho Shafath Ali Khan, một thợ săn thoải mái tư nhân, thâm nhập vào vụ bắt duy trì T-1. Con trai của Khan là Asghar Ali Khan, fan không được phép gia nhập cuộc tìm kiếm và săn lùng cũng đi cùng.

Cha bé nhà Khan là hai trong số hàng chục con người giàu có, tự mô tả họ giống như những kẻ lãng tử anh hùng, những người tạo dựng sự nghiệp của chính mình từ việc giúp hạ ngay cạnh những con thú hoang dại đã gây ra vấn đề nghiêm trọng.

Bằng việc có thể chấp nhận được nhà Khan săn lùng T1, chính phủ đã châm ngòi cho làn sóng làm phản đối từ những người ủng hộ cồn vật, đồng thời làm cho suy yếu phương châm của tổ chức chính quyền địa phương.

"Chúng tôi có 80.000 quân nhân kiểm lâm, một vài người trong số họ là các tay thiện xạ xuất sắc", Ullas nói. "Rõ ràng là chẳng cần tìm đến những kẻ hám danh này".


Vào ngày 2 tháng 11, Asghar ngay gần ăn kết thúc bữa tối thì nhận được cuộc điện thoại tư vấn báo rằng ai này đã nhìn thấy một nhỏ hổ trên tuyến phố gần đó. Không thông tin cho phụ vương mình, anh ta và một trong những người của bản thân mình đã chộp mang súng và ra ngoài.

Từ trong xe ô tô, họ lập cập phát hiện ra T-1, con hổ được nhận diện bằng vết thương từ một mũi đinh cha còn in lại bên mạng sườn. Theo phần đông gì cơ mà Asghar ra mắt rộng rãi, trong số những đồng nghiệp của anh ấy ta đã bắn con hổ bằng phi tiêu an thần, khiến nó giận dữ lao tới.

Asghar vẫn ngồi vào xe, tuy nhiên anh ta đã phun T-1 bởi một khẩu pháo trường với vì sao tự vệ. Nhỏ hổ gần như chết tức thì lập tức.

Cái bị tiêu diệt của T-1 làm ra ra không hề ít phản ứng cực kỳ khác nhau. Ở Maharashtra, dân làng ăn mừng cùng với pháo; tại những thành phố, những người dân biểu tình đang tổ chức những buổi nguyện cầu dưới ánh nến.

Maneka Gandhi, một chính trị gia mặt khác là nhà vận động vì quyền hễ vật, góa phụ của con trai Indira Gandhi, đã tweet cùng với 200.000 người theo dõi rằng T-1 đã bị sát sợ hãi dã man và rằng chính là một hành vi tàn nhẫn. Bà đã gắn thẻ bài đăng của chính mình với tag #JusticeForAvni. Avni là cái thương hiệu người nhưng T-1 được gọi.


Những bạn ủng hộ đã bắt đầu cáo buộc fan nhà Khan hàng nhái bằng chứng. Họ đặt câu hỏi liệu T-1 bao gồm thực sự tấn công chiếc xe hay không - một hành động bất thường so với một nhỏ hổ, thường chúng chỉ coi phần lớn mũi phi tiêu như cú đốt xuất phát điểm từ một con ong nhỏ.

Phân tích pháp y về vệt thương của T-1 sau đó xác nhận rằng nhỏ hổ đã bị bắn từ bên hông, có tác dụng trong khi đi qua đường và chắc hẳn rằng không cần trong một cuộc tấn công dữ đội. Vệt phi tiêu an thần trên đùi T-1 hình như đã được cắn vào sau khoản thời gian nó đã bị giết. Tuy vậy cuối cùng, chẳng bao gồm ai bị trừng phạt.


Câu chuyện về con hổ T-1 từng được cả thế giới chú ý, nhưng Ullas bảo rằng nó chưa hẳn duy nhất. Ở Ấn Độ còn nhiều câu chuyện bi kịch tương tự không được kể.

Tuy nhiên, Ullas lại là fan ủng hộ chết choc của T-1. Giết chết một thành viên thuộc loài có nguy hại tuyệt chủng nghe có vẻ phản trực giác, nhưng mà trong ngôi trường hợp của rất nhiều con hổ quen ăn thịt người, Ullas và những người dân khác tin rằng đó là sàng lọc duy độc nhất vô nhị để bảo đảm sự tồn tại của tất cả quần thể hổ.

Giống như giảm tỉa đi một vài ba cành chết từ một cái cây, vấn đề mất đi một vài cá thể hổ không có tác động xấu đi đến toàn cục loài của chúng. Một quần thể hổ khỏe khoắn trải qua xác suất tử vong hàng năm là 15-20% cùng với phần trăm sinh sản tương tự như mèo nhà, các chiếc chết sẽ nhanh lẹ được bù đắp bằng những ca sinh đẻ mới.

Bởi vày những bé hổ ăn thịt người tương đối hiếm, sẽ chỉ tất cả một vài chục con cần được bị phá hủy mỗi năm, giả dụ nó tiếp tục tấn công nhỏ người.


Loại quăng quật những nhỏ hổ ăn thịt fan là yếu ớt tố quan trọng nhất để gia hạn sự khoan thứ của làng hội so với hổ. Nhưng nó chưa hẳn là yêu ước duy nhất. Ấn Độ cũng cần bảo vệ các gia đình bị hổ tấn công hối hả được thường bù cho mất non của họ.

Chính bao phủ từng ý kiến đề xuất mức đền rồng bù 500.000 rupee (khoảng 162 triệu VNĐ) cho tất cả những gia đình có nạn nhân bị hổ giết thịt chết, gia cầm của họ cũng rất được cấp lại. Cơ mà họ không tiến hành nó một giải pháp nghiêm túc.

Sau khi ông xã của Gopamma bị giết chết, một quan lại chức địa phương sẽ nói rằng bà sẽ nhận được tiền bồi thường. Với lời hứa hẹn đó, bà đang vay lạnh một khoản với lãi suất cắt cêt lên tới 60%để gồm tiền trang trải trước mắt.

Nhưng rồi một quan liêu chức cấp cao hơn đã bác đề nghị đền bù, với lý do ông xã bà đã xâm nhập bất hợp pháp vào trong khoanh vùng bảo tồn. ở đầu cuối Gopamma không thể nhận được một đồng đền rồng bù nào.

"Tôi vẫn ngây thơ tin tưởng", bà nói. "Tôi đã hy vọng sẽ gồm được một trong những tiền bồi thường, nhưng bởi vì tôi nghèo yêu cầu tôi phải gật đầu số phận của mình. Tôi cảm thấy trọn vẹn bất lực".

Trong một cuộc khảo sát tại 1.370 ngôi làng làm việc Western Ghats, Krithi Karanth cũng phát hiện tại chỉ gồm 31% số tín đồ bị thiệt hại vì chưng xung bỗng dưng giữa bạn và động vật hoang dã hoang dã được bồi thường.

Trong lúc đó, ở các vùng không giống trên mọi Ấn Độ, đa số xung chợt giữa fan và hổ tiếp tục gây ra sự bất mãn. Fan dân Ấn Độ bắt đầu không thích ý tưởng phát minh bảo tồn hổ.

Dựa trên tác dụng khảo tiếp giáp của chính phủ, Ullas đo lường rằng hổ chỉ từ sinh sống trên một diện tích chiếm tự 10 -15% trong số 300.000 km2 môi trường sống tiềm năng hiện bao gồm ở Ấn Độ. Và trong hai mươi năm qua, số lượng của bọn chúng đã giảm xuống còn còn khoảng tầm dưới 3.000 cá thể.


Ấn Độ đang tại một ngã tứ đường, Ullas nói. Họ có thể thất bại trong việc đảm bảo an toàn số lượng hổ ít ỏi còn sót lại, hoặc biến đổi một tấm gương bảo tồn động vật hoang dã hoang dã thành công xuất sắc nhất cho cố giới, nếu có thể tăng quần thể hổ lên ngưỡng 10.000 thậm chí là 15.000 con.

Là một trong những quốc gia đa dạng chủng loại sinh học tập nhất vậy giới, mà lại Ấn Độ hiện chỉ dành chưa tới 5% khu đất đai cho động vật hoang dã - đối với 15% ở Mỹ với Trung Quốc. Điều đó tức là vẫn có những không gian sống tiềm năng giành cho hổ.

Trong xu thế đô thị hóa, lúc ngày càng có tương đối nhiều người nông thôn gửi lên thành phố, này còn là một điều kiện thuận lợi hơn nữa. Với Ấn Độ cũng có thể có đủ tiềm năng tài chính để thực hiện những tham vọng bảo tồn hổ của mình, chẳng hạn như cung ứng di dân để ra đời khu bảo tồn.

Trong quá khứ, Ấn Độ rõ ràng đã gồm một câu chuyện thành công. "Vào thập niên 1970, khi thấy được con hổ cuối cùng bị bắn và đem diễu hành bên trên đường, tôi không lúc nào có thể đoán được rằng Ấn Độ sẽ một đợt tiếp nhữa có được những bé hổ hoang dã", Ullas nói.

Bây giờ, họ đang sẵn có một ưu thế rất lớn, với 1 quần thể hổ lớn nhất thế giới. Chúng ta có các đại lý để tin yêu rằng Ấn Độ sẽ giúp nhân loại bảo đảm được loài động vật hoang dã quý hi hữu này, chỉ việc họ giải được việc về những nhỏ hổ nạp năng lượng thịt người. Nhưng tất cả vẻ, đó vẫn là một trong những bài toán khó.