Con người ta chạm chán nhau nhờ vào Duyên, yêu nhau do Nợ và chia ly do Phận… Nếu đã là Duyên, thì dù có xa biện pháp thế làm sao cũng kiếm được đường gặp gỡ lại. Nếu đang là Nợ, thì dù là trốn kị tới đâu cũng bắt buộc thoát được. Và khi sẽ là Phận, thì solo giản, là thiết yếu chống lại…

Có lẽ trong đời người chúng ta đã chiêm nghiệm khôn cùng nhiều yếu tố hoàn cảnh yêu. Không người nào muốn nhưng do vô tình hay hoàn cảnh đưa dẩy nhằm tình yêu vươn lên là một niềm đau. Trong tình yêu hình như đâu đâu cũng sẽ được ông trời định duyên.

Duyên đến, duyên ở giỏi duyên đi dường như cũng đều do số phận chuẩn bị đặt. Gồm có lương duyên khi ban đầu (dù hết sức nhanh) đã chắc hẳn rằng như “ván vẫn đóng thuyền”; bao gồm duyên phận khi bắt đầu (dù lâu năm hơi) sẽ định trước là sẽ yêu cầu ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có công dụng tốt đẹp.

*

Có fan nói: “Huyên thuyên các thì được vợ. Nhưng mà làm liều thì được chồng”. Đây là lời nói nửa nghịch nửa thật, và sự thật cuộc đời nhiều khi diễn biến đúng theo chiều hướng như vậy.

Trên thực tế, những chàng “huyên thuyên” lại được vợ, các cô tương đối “liều” một ít lại được chồng. Trong khi cái ra quyết định lập gia đình yên cầu hai bên yêu cầu hơi “liều” một chút.

Thôi thì tất cả là bởi vì chữ duyên. Gồm duyên thì sẽ chạm mặt được nhau. Nhờ chữ duyên mà bạn ta gặp mặt nhau với yêu nhau nhắc cả một trong những hoàn cảnh bất thần nhất: chạm mặt nhau nghỉ ngơi trên cùng một chuyến xe, vị giới thiệu, côn trùng lái, chạm mặt nhau do vô tình cùng gặp mặt một người bạn lâu ngày ta gặp lại, một fan chơi lâu với ta với ta cứ coi như là bạn nhằm rồi một ngày ta tình cờ nhận biết đó là người phù hợp với ta.

Ưng nhau rồi, mình cũng muốn rồi, tuy vậy “ông trời” ko thương, không tạo thành cơ hội, điều kiện và hóa học xúc tác đủ mạnh bạo cho hai fan gần nhau để họ gọi nhau và có tình cảm cùng nhau thì cũng đành chịu.

Đến được cùng với nhau ban đầu rồi cũng tiếp tục cần chữ “duyên” để tiếp đến hai người rất có thể vượt qua được số đông khó khăn, thách thức (từ phía gia đình, bố mẹ, đồng đội và từ bỏ chính bản thân…) để bắt buộc duyên vk chồng. Còn đi cho được hôn nhân hay là không và tiếp nối hôn nhân gồm hạnh phúc hay không là vị chữ nghiệp, chữ nợ: ví như nghiệp xuất sắc thì ta sẽ chạm chán được fan ưng ý.

Xong phim rồi (lấy nhau rồi), chữ “duyên” sẽ dứt sứ mạng lịch sử vẻ vang của nó là giúp hai bạn thành vợ thành chồng. Lúc này chữ “nợ” chữ “nghiệp” sẽ trả lời là cuộc sống chung đụng, ngay sát gũi, va đụng nhau trong cuộc sống thường ngày hàng ngày thân hai fan có mang về hạnh phúc mang đến họ xuất xắc không.

Lấy nhau xong thì mẫu nghiệp tốt (mà bản thân được hưởng) tốt nghiệp xấu (mà mình đề nghị chịu) mới bước đầu tỏ ra ứng nghiệm. Cơ mà hưởng được niềm hạnh phúc bao lâu, dài hay ngắn tự phiên bản thân bản thân cũng đóng góp thêm phần vào đó.

*

Chọn được người bạn đời tri kỷ tốt bắt đầu chỉ đi được một nửa chặng đường, 1/2 còn lại do mình vun đắp, giả dụ mình quăng quật dễ vượt thì trường đoản cú tình yêu cũng biến thành “tiêu”.

Nếu nghiệp xấu thì ta sẽ bắt buộc trả nợ, nợ ngắn, nợ dài, nợ những nợ ít, cũng chính là tùy phúc phận và sự nhường nhịn, chịu đựng, tha sản phẩm của mỗi người. Còn nếu sức chịu đựng đựng, sự dường nhịn chỉ đến giới hạn như vậy thì “say goodbye” cùng cũng rũ được nợ.

Có lẽ câu sau đây biểu đạt đúng độc nhất vô nhị cái đưa ra quyết định đi đến hôn nhân giữa nhị người: “Người mình mang làm vk (làm chồng) rất có thể không cần là người mình yêu thương nhất, rất có thể cũng chưa phải là tình nhân mình nhất, mà chỉ dễ dàng là họ mang lại đúng vào cái thời khắc cả hai cùng mong muốn lập gia đình.”

Tôi còn nhớ vẫn đọc ở chỗ nào đó một câu như vậy này: nếu như bạn không hề yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có thời cơ yêu cô ấy. Trường hợp người bạn yêu quăng quật rơi bạn, xin hãy giải bay cho chủ yếu mình, để mình có cơ hội yêu tín đồ khác.

*

Câu nói thẳng thắn cơ mà rất có đạo lý, sẽ dạy cho chúng ta cách cư xử đúng mực trong tình yêu.

Có phần lớn thứ ta bao gồm thích núm nào đi nữa nhưng mà không lúc nào thuộc về ta, bao hàm thứ ta lưu lại luyến, lưu luyến không xong nhưng tất yêu giữ lại mang đến mình. Tình thân là bài xích ca chẳng bao giờ hát đến lời cuối.

Nhưng cho dù là thế như thế nào thì tôi tin rằng cứ chịu khó gieo nhân tốt trong cuộc sống hàng ngày thì duyên cùng nghiệp lành của bản thân sẽ tạo thêm được một chút ít và nghiệp xấu cũng trở nên bớt xấu đi.

Tình yêu quả tình kỳ diệu. Sống ở đời này, dù chúng ta ý thức được rằng, lúc yêu là đầy khổ đau. Nhưng đa số người ta lại mong yêu 1 lần. Yêu là duyên, quá duyên mang lại nợ, an nhiên với định mệnh ấy thôi.