Yêu 24/7 - Buông tay nghĩa là ko nắm đôi tay anh nữa, để anh ra đi. Anh hãy đi tìm kiếm hạnh phúc đích thực mang lại riêng mình anh đi nhé! với anh không đề xuất phải do dự để mà lựa chọn. Đối xử tốt với cô ấy cùng đừng bao giờ làm fan mình yêu phải rơi lệ như anh đã từng làm thương tổn em, anh nhé!
Đám mây white trên bầu trời cao, em đưa mắt nhìn nhìn. Bọn chúng phiêu du một bí quyết nhẹ nhàng và không ưu phiền. Chúng tô điểm cho thị xã nơi em ở những mảng trắng tinh khôi vào những ngày đầu đông giá rét. Em có cảm giác thị trấn như đang ngập trong một white color lãng đãng. Với em ước gì trái tim mình cũng trở nên yên bình như áng mây kia. Mà lại trái tim em mỗi một khi một gào thét dữ dội như sóng xô bờ, gào lên vị nhớ anh da diết.Ngay từ bây giờ đây anh đang làm gì, tất cả nhớ đến em không? xuất xắc anh vui cười bên tín đồ mà anh lựa chọn. Anh chọn toàn bộ chỉ trừ em. Đau đớn mang đến nghẹn lòng. Em cần thiết cất lời rằng vẫn còn yêu anh sâu đậm. Phụ nữ khi yêu không khi nào hối tiếc.Em quàng mẫu khăn vào cổ và bắt đầu bước thoát khỏi nhà. Trên con ngõ vắng ngắt thân thương, đầy ắp kỷ niệm, những bông hoa trạng nguyên lắc lư, nhấp lên xuống lư vào thinh không. Bóng nắng và nóng nhập nhoạng, mờ ảo in lốt chân em một trong những tòa bên cao tầng. Em thấy bản thân lẻ loi.Em siết nhẹ đôi vai giá giá, ủ nóng hai bàn tay kia buốt vào trong túi áo khoác dày cộm. Nhưng vẫn còn đấy lạnh do thiếu một bờ vai bền vững cạnh bên. Cánh hoa trạng nguyên nở đỏ thắm. Em không tưởng tượng được đóa hoa ấy sẽ nở như thế nào. Trong đôi mắt em, chỉ chứa chan một bóng hình. Em xung khắc khoải chờ chờ.
*

Em cố tình mặc bộ áo quần mà anh thích, để mái tóc đó, đi trên tuyến phố xưa. Để nếu vô tình gặp gỡ nhau, anh đang vẫn nhận thấy em giữa biển tín đồ mênh mông này. Liệu rằng lúc ấy, anh gồm đủ can đảm để bước vào chào hỏi không? hay anh sẽ lướt qua em như hai người xa lạ.Anh là 1 trong người tốt. Anh đã mang đến em hiểu chũm nào là tình yêu, là cảm hứng nhung nhớ. Em chưa một khoảng thời gian ngắn nào quên được anh.Lần đầu tiên họ gặp nhau, tình cờ y như một sự sắp đặt của định mệnh. Dưới cơn mưa đầu mùa. Khi góc nhìn anh va vào mắt em, lồng ngực em như tan vỡ òa. Như đóa hoa bung nở, là em, kiêu hãnh trong mưa. Em bước về phía anh. Em ngộp thở, đắm chìm ngập trong đôi đôi mắt của anh, thú vui của anh. Anh mang đến dịu dàng. Thị trấn nhỏ nhắn nhỏ, đìu hiu vắng bỗng dưng bừng sáng, rực rỡ tỏa nắng nắng mai, đong đầy màu hạnh phúc.Tình yêu đó dẫu chỉ với nụ hoa mỏng manh trong phong bố bão tố. Sắc hoa rơi mãi trước đôi mắt em. Gió khẽ thổi qua bờ vai ấm như nhắc em rằng ngày xuân đang chầm chậm chạp gõ cửa. Tra cứu kiếm trơn hình anh rất khó chút nào, để có được tình yêu đó, em phải cố gắng nỗ lực và cố gắng không ngừng. Khuôn mặt anh vừa hiện hữu lại như vừa mất tích trong ánh trăng rẻ thoáng.Thị trấn trải qua những trời đông dài lê thê. Đông qua, tuyết tan. Nắng và nóng lên. Mở cửa ra, thay đổi mùi không gian sáng sớm tinh khôi, người đầu tiên em nghĩ về ngay mang đến là anh. Nhắn tin chúc anh ngày bắt đầu an lành.Chọn một cái áo thật đẹp, em bước ra phố. Ngước nhìn các cánh anh đào, nụ hoa an toàn ngủ trong tia nắng ban mai. Mình xa cách lâu rồi anh nhỉ? Người đi kiếm trong ngày xưa đó gần như hoài niệm chưa gọi tên. Xóa đi những bụi bẩn, gạt đi đa số trắc trở, em vẫn một mực nhắm đến anh, tin vào tình yêu chỗ anh.Tình yêu trong em vẫn được định hình rõ ràng. Em chẳng xấu hổ ngùng thổ lộ với anh. Anh bảo rằng “Đừng yêu thương anh.” Em hỏi lý do vì sao, anh chỉ yên lặng. Nét khía cạnh anh loáng buồn.Rồi anh cùng em dần xa nhau. Một ngày, nhị ngày, một tuần chúng ta không gặp gỡ nhau. Anh cũng không nói một cách khác điện tuyệt nhắn tin dù cho là lời hỏi thăm. Em chần chừ vì điều gì hay tại tình thân của em chưa đủ lớn khiến anh ko ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Em vẫn luôn đứng đấy, dõi theo anh mà thôi. Cơ mà anh nào bao gồm biết.Thị trấn vắng tanh anh bi thương tẻ với cô đơn. Em mang ra những bông pháo hoa cũ. Từng hạt cất cánh khắp nền trời đủ sắc màu. Em cười mà lại khóe mi che lánh. Em lại đi qua những góc phố nhỏ, quán cà phê họ hay ghẹ đến. Toàn bộ vẫn đong đầy kỷ niệm. Cứng cáp anh đã quên rồi nhỉ?Vậy là ngày xuân tươi đẹp sẽ trôi qua. Thị trấn phủ lên mình chiếc áo tím màu bởi lăng. Hè đến, em cùng anh em đi du lịch đó đây. Đọc phần đa quyển sách anh thích, yên ổn ngắm dòng người qua lại tấp nập. Em vẫn nói cười, tán dóc cùng bằng hữu nhưng lòng em đang khơi dậy đấy anh à! Em chẳng biết làm gì để nỗi ghi nhớ vơi đi.Dù mang lại em có ảm đạm đến đâu, em cũng trở thành mỉm cười cợt và luôn nói rằng “Em ổn”. Anh sẽ phân biệt đó là tiếng nói dối, cần không anh? Em sẽ thay vượt qua đông đảo ngày sống thiếu anh. Với em đang trưởng thành. Cũng tương tự người ta, em sẽ quên anh sao? Em không nghĩ tới điều đó bao giờ. Em không muốn mất đi mọi ký ức về anh dẫu mang lại đó là hầu hết ký ức bi thiết bã.Những mùa nắng mát giá vì có những trận mưa phủ lối. Em mang đến nhà sách, download một cây cây viết chì. Viết ra phần đông đoạn hội thoại giữa em cùng anh, đều dòng tin cơ mà anh gửi trong quyển nhật ký. Em chưa khi nào nghĩ sẽ mua một viên tẩy để xóa bọn chúng đi dù sẽ có được ngày em chỉ còn là hồi ức trong trái tim anh. đều điều và lắng đọng mãi mãi không lúc nào mất đi. Vậy nên, em sẽ cất giữ chúng như một-hồi-ức-đẹp.Mùa hè gấp vã cất bước. Mùa thu rườm rà ghé sang. Nắng thu thủng thẳng nhạt xuyên thẳng qua ô cửa. Radio vẫn phát lịch trình “Giai điệu trái tim”, là chỗ mà mọi fan gửi đều thông điệp kèm bài xích hát ưa chuộng cho nhau. Chị phát thanh viên gọi lá thư của một cô gái vẫn còn nặng tình với phái mạnh trai trong những khi anh ta đã vứt cô nhưng đi theo duyên mới. Lá thư bi tráng như cơn mưa rơi kế bên ô cửa ngõ sổ. Người nói mưa đẹp tuy vậy mưa có giấu đi nỗi nhớ của rất nhiều người đang yêu không?Lá thư vừa phát âm xong, nhạc cũng vừa cất lên. Đó là 1 bài hát tiếng Nhật bao gồm âm điệu da diết.Rồi chúng ta mỗi tín đồ mỗi ngảMang mùa xuân của song ta tới sự tàn úaTương lai của em sẽ rộng mởNhưng em lại cảm thấy hoảng sợNăm nay, lại một năm nữa, cánh hoa anh đào lại tràn đầyTrên khung cửa sổ của chuyến tàu OdakyuuTrong trái tim emEm nghe tất cả giọng nói anh…Khung cảnh thị xã vẫn không tồn tại gì đổi khác chỉ là vắng ngắt đi một bàn chân hay đi cùng em bước chân xuống phố vào mỗi tối. Lá vàng rơi đầy trước sân. Em ngồi mặt thềm, đếm từng cái lá cất cánh đi. Nguyện mong điều nào đó sẽ đến. Một ngày anh bỗng gọi năng lượng điện và nói rằng thật sự anh cũng đều có tình cảm với em tuy vậy anh đang lừng khừng và chần chờ giữa em và cô ấy.
*

Toàn thân em lạnh lẽo cóng và tê dại. Em không được tỉnh táo bị cắn dở nữa rồi. Anh bảo trong thời điểm tạm thời mình hãy làm các bạn đi em, tương lai là vấn đề khó xác định. Em ko muốn, em hét lên như vậy và bỏ chạy. Nếu như ngay từ bây giờ em đựng cao giờ gọi, liệu anh tất cả nghe thấy? Anh có muốn quay trở về ngày ấy một đợt nữa không?Em lật giở từng trang nhật ký, gom hết yêu mến đặt vào vào ấy. Trời lại mưa nữa anh à. Em thế ô cách ra sảnh ga. Em ngồi trên mẫu ghế đá cạnh nhà ga, lặng quan sát đoàn tàu dần lăn bánh, còn lại sau sống lưng những làn khói như sương mù. Mưa tí tách. Mọi bạn guồng chân đi đi về về. đa số cặp người thương trong tay, tựa nguồn vào nhau hạnh phúc. Không còn đoàn tàu này cho đoàn tàu khác nối đuôi nhau, chạy mải miết vào làn mưa bụi mịt trời. Sân ga vắng vẻ tanh. Chỉ còn có giờ đồng hồ mưa rơi êm ái nhưng mọi khi một nhiều.Em đã buông tay anh à! vì em căng thẳng trên tuyến phố tìm kiếm tình yêu, căng thẳng mệt mỏi vì bắt buộc đợi đợi trong vô vọng. Em đề nghị buông ra thôi, không chạy nữa. Em ý muốn dừng lại làm cho mình một thời cơ làm lại cuộc đời. Mà lại buông tay không có nghĩa là quên đi. Có tác dụng sao hoàn toàn có thể lãng quên tín đồ từng đến ta hạnh phúc?Buông tay nghĩa là không nắm đôi tay anh nữa, nhằm anh ra đi. Anh hãy đi tìm hạnh phúc đích thực cho riêng bản thân anh đi nhé! với anh không đề nghị phải chần chừ để mà lựa chọn. Đối xử giỏi với cô ấy với đừng bao giờ làm bạn mình yêu buộc phải rơi lệ như anh đã từng có lần làm tổn hại em, anh nhé!Trên cách đường anh đi, em đứng ngoài lề vừa khóc thì thầm vừa chúc phúc cho anh. Với em, chỉ cần anh sống tốt, vui vẻ, bình an. Cầm cố là đủ. Em đang mãn nguyện lắm rồi và không còn điều gì để nhưng mà tiếc nuối.Quá khứ về anh, ký kết ức về anh, em sẽ khóa chặt vào một góc của trái tim. Nếu một ngày đẹp trời làm sao đấy, anh có vô tình đọc được phần đa dòng chữ này, em không ý muốn anh sẽ trở lại với em, chỉ mong anh phát âm rằng: Tình yêu chưa phải trò chơi, không phải sau này tìm được người say mê hợp hơn thì sẽ chuyển hẳn sang họ. Đã yêu thì nên yêu cho trọn trái tim, thật tâm suốt cả cuộc đời, anh nhé!Còn em, tự đây sẽ học biện pháp sống và thao tác một mình. Thiếu tín nhiệm nhắn thăm hỏi, không bàn tay đan vào trong thời điểm đông. Ko bờ vai mang lại em nhờ vào mỗi khi buồn. Em đang quen dần dần thôi, anh ạ!Năm nay, mùa đông đến mà em ko phải hay biết. Thị trấn buốt lạnh. Tâm hồn em cũng cơ tái. Giáng Sinh không tồn tại tuyết, giáng sinh không trả hảo. Em mất anh thiệt rồi. Giữa loại đời bon chen, em trơ tráo và lạc lõng.Anh à! Dù gắng nào đi nữa, em cũng sẽ dũng mãnh bước tiếp tuyến đường phía trước mà không thể anh sống bên.· Quách Thái Di