Làn domain authority Kiều Minh Anh white nõn lại mượt mại, hơn thế nữa cô không thích hợp nước hoa, ngửi thấy mùi nước hoa sặc sụa thì trên bạn sẽ không thích hợp nhẹ, ví dụ như lần trước vào phòng nghiên cứu nước hoa của Thần Tinh, cô chỉ ngây người không đến mười lăm phút, lúc ra ngoài đã nhanh chóng dị ứng.

Mà nước hoa trên bạn Đỗ Ly không chỉ là nồng nặc mà hơn nữa nhiều, mặc dù rằng gió thổi đi một chút nhưng vẫn làm cho tay Kiều Minh Anh nổi lên mấy nốt đỏ.

Đỗ Ly nở thú vui sâu xa, té ra Kiều Minh Anh không phù hợp nước hoa.


Khó trách hai lần gặp gỡ mặt, cô ta không thể ngửi thấy mùi nước hoa trên bạn cô.

Trong lòng Đỗ Ly mau chóng hiện lên một suy nghĩ, cô ta không những không lùi lại mà đột nhiên nhào tới ôm Kiều Minh Anh, Kiều Minh Anh sử dụng hai tay bít mũi lại, hoàn toàn không ngờ cô ta sẽ đột nhiên làm như vậy, thời gian cô ta ôm cô thì cho dù cô bít mũi lại thì cô vẫn không hoàn thành hít vào hương thơm nước hoa trên tín đồ Đỗ Ly.

Nồng nặc làm cho cô muốn bất tỉnh đi.

Trợ lý kề bên ngây người vì hành vi này của Đỗ Ly, sao lại nạm này? thời gian nãy còn ra vẻ lạnh lùng kiêu ngạo lên trời, sao trong nháy mắt đã ôm nhau?

“Chị họ, em gái không quen với cuộc sống thường ngày ở đây, bắt gặp chị thì thiệt sự rất vui.” Đỗ Ly ôm chặt Kiều Minh Anh, cô ta thấy có nhân viên CR đi qua thì nói lời này.

Kiều Minh Anh không nghĩ là tới Đỗ Ly lại trù trừ xấu hổ như thế, lập tức bao bọc lấy mình, mùi hương nước hoa trên tín đồ cô ta và đúng là muốn mạng cô mà.

“Cô, cô buông ra!” Kiều Minh Anh khó chịu hét lên, cô vừa mở miệng thì cảm giác mùi nước hoa kia càng mạnh mẽ hơn, cô lập tức bịt chặt mũi miệng, lông ngươi nhíu chặt lại hoàn toàn có thể kẹp chết một con muỗi còn sống.


Da giết thịt trên tín đồ dần nổi lên nốt đỏ, rất có thể nhìn thấy từng mảng đỏ.

“Chị, chị ngươi nói mẫu gì? Em không nghe thấy!” Đỗ Ly liên tiếp ôm cô, trong lòng không ngoài đắc ý, chỉ hủy hoại khuôn phương diện của người phụ nữ khốn gớm này, cô ta cũng không tin tưởng Lê Hiếu Nhật còn đang thích cô!

“Cô không nghe thấy cô ta nói cô buông tay ra sao?” Một giọng nói tức giận vang lên sau sườn lưng Đỗ Ly, cô nghe thấy giọng nói rất gần gũi này cồn tác đậy mũi miệng tạm dừng rồi ngửng đầu lên thì thấy Lê Hiếu Nhật vẫn chạy đến trước mặt mình.

Sắc phương diện Lê Hiếu Nhật rét mướt lẽo, hai con mắt đen lạnh lẽo thấu xương nhìn Đỗ Ly ôm Kiều Minh Anh ko buông ra, vào mắt tồn tại tia giết người, anh không lưỡng lự đi tới thay lấy vai với tay Đỗ Ly vẫn ôm Kiều Minh Anh, kế tiếp không chút khách hàng sáo gập lại.

Rắc rắc.

Tiếng xương cốt bị gãy phân phát ra làm cho những người ta hại hãi, âm nhạc trong trẻo vang lên trong hành lên im tĩnh.

“A, a ——” Đỗ Ly âu sầu buông lỏng tay ôm Kiều Minh Anh, cô ta khom người, trong miệng phát ra giờ đồng hồ kêu to đau đớn.

Lê Hiếu Nhật khẽ cong môi mỏng, đựng ý cười nhàn nhạt, hệt như vị thần cao tay tao nhã, lại y như Tu La địa ngục khiến cho người khác sợ hãi.

Động tác bên trên tay anh không chỉ tạm dừng hoặc thả lỏng, ngược lại càng sử dụng sức căn vặn tay Đỗ Ly, những lần càng cần sử dụng sức hơn nữa, bên cạnh đó giây tiếp theo anh sẽ bẻ gãy tay Đỗ Ly vậy.

Đỗ Ly quan yếu nào kêu lên nhức đớn, cô ta mở miệng bé dại muốn kêu lên cơ mà lại đau cho mức không có sức lực, chỉ rất có thể không kết thúc dùng ánh nhìn cầu cứu vãn trợ lý.

Trợ thủ bị dọa đứng mặt cạnh, không dám cử cồn nhưng góc nhìn Đỗ Ly ước cứu chú ý mình, cho dù muốn giả vờ không thấy cũng khó.

Hơn nữa Đỗ Ly vẫn là đàn bà phó tgđ của lũ họ, nếu như cô ta xẩy ra chuyện gì, cho lúc đó fan chịu tội vẫn chính là nhân viên nhỏ bé này.

“Tổng giám đốc Lê, xin anh hãy, hãy buông tay ra trước được không, từ bây giờ chúng tôi đến, đến rỉ tai hợp tác, ngài, anh làm do vậy sẽ tác động đến cảm tình của nhì công ty…” Giọng trợ lý run rẩy, vất vả lắm bắt đầu nói xong mấy câu lại không dám nhìn trực tiếp vào mắt Lê Hiếu Nhật.

“Hợp tác?” Lê Hiếu Nhật thờ ơ nói: “Từ bây giờ trở đi, toàn bộ chuyện hợp tác của CR và Thần Tinh lập tức tạm dừng hết, hơn nữa không bao giờ hợp tác nữa.”

Cái gì? Trợ lý ngây người, ngạc nhiên mọi chuyện lại biến thành như vậy, bọn họ vừa đi lên, thích hợp đồng đã ký kết xong, nếu vi phạm thì chi phí bồi thường…

“Tôi sẽ cho những người gửi tiền bồi hoàn vào tài khoản của doanh nghiệp các người, lúc này mời các người lập tức bong khỏi CR.” Vẻ mặt Lê Hiếu Nhật lạnh rộng mấy phần, buông lỏng tay Đỗ Ly, kế tiếp anh rút khăn tay trong bâu áo ra, tỉ mỉ lau từng ngón tay của chính mình.

Sắc mặt Đỗ Ly trắng bệch, cổ tay giống hệt như bị gãy truyền mang đến từng lần đau đớn, nghe nói tay rứt ruột xót, từng cơn đau đầy đủ truyền mang đến trái tim.

Trợ lý không đủ can đảm ở lại, hại Lê Hiếu Nhật đang đổi ý thì lửa giận đang trút lên đầu anh ta nên đỡ Đỗ Ly nhanh chóng rời khỏi tòa nhà CR.

Kiều Minh Anh không chấm dứt dùng tay gãi những chỗ nổi đỏ trên mu bàn tay, bên trên mặt, trên cổ, tuy thế cô vẫn còn đó lý trí, không gãi lên mặt nên gãi trên tay tạo ra thành phần nhiều vết đỏ.

“Đừng gãi.” Lê Hiếu Nhật hiện lên sự đau lòng trong mắt, kế tiếp trói nhị tay cô lại rồi chuyển cô lấn sân vào thang máy.

Thang máy tạm dừng ở tầng của tổng giám đốc, sau khoản thời gian cửa mở thì hai bạn đi ra.

“Lê Hiếu Nhật, anh buông tay ra, em đảm bảo an toàn không ngứa.” Kiều Minh Anh chỉ cảm xúc mấy nốt đỏ nhảy đầm múa trên người, khôn xiết ngứa, cô mong muốn gãi, nhưng mà Lê Hiếu Nhật lại trói chặt nhì tay cô lại, cần yếu động che được.

Kiều Minh Anh thật sự vô cùng khó tính nên khuôn mặt cọ lên ngực Lê Hiếu Nhật, dùng phương pháp này làm giảm đau đớn trên mặt.

Nhưng đây không hẳn là cách.

Lê Hiếu Nhật hừ vơi một tiếng, không còn buông tay, anh đi vào phòng nghỉ ngơi trong văn phòng tổng giám đốc rồi để cô ngồi trên giường béo kia.

“Không được nhúc nhích, anh đi đem thuốc.” Anh lạnh lùng nói, tiếp đến buông tay đi tìm thuốc trong ngăn tủ.

Lần trước Kiều Minh Anh không phù hợp nước hoa phải trong văn phòng và trên xe anh đều phải có thuốc, chính vì người xịt nước hoa khôn cùng nhiều, mặc dù anh đã ban ba lệnh cấm không được phun nước hoa trong công ty CR, nhưng bạn khác vẫn sẽ xịt.

Để phòng ngừa chuyện này cần anh vẫn sẵn sàng rất nhiều thuốc mỡ.

Kiều Minh Anh thấy anh quay tín đồ lại thì mau chóng đưa tay gãi lên tay và mặt, ngứa đến mức cô giậm chân, trong mắt đầy khó tính và nôn nóng giống như gãi rách nát da vậy.

Mỗi một giây kiểu như như giầy vò, rượu cồn tác tay Kiều Minh Anh càng sử dụng sức, trên làn domain authority đã hoàn toàn có thể nhìn thấy vệt máu.

“Anh! Anh làm việc đâu?” Có người đột nhiên mở cửa phòng tổng giám đốc đi vào, tra cứu một vòng trong văn phòng công sở không thấy người, anh ta thấy cửa phòng ngủ mở buộc phải không chút trù trừ đi qua.

“Anh! rút cuộc chuyện hợp tác và ký kết với Thần Tinh là vắt nào…” Giọng nói đột nhiên dừng lại, Kiều Minh Anh không kiên trì ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Đặng Chiến bỡ ngỡ đứng ở cửa.

Lê Hiếu Nhật thay thuốc mỡ bụng đi tới, ánh nhìn nhàn nhạt lướt qua Đặng Chiến làm việc cưa, sau đó đi mang đến trước khía cạnh Kiều Minh Anh, lông mày nhíu chặt lại tiếp đến nắm đem tay Kiều Minh Anh, anh thấy được nốt đỏ cùng vết huyết trên tay cô.