Tình yêu chân chủ yếu không một mực là phải dành được người bản thân yêu, đôi lúc lựa lựa chọn buông tay để cho những người mình yêu được sống hạnh phúc chính là biểu lộ của cảm xúc chân thành, cao cả.

*

Thời xưa, gồm một vụ án lừng danh tạm call là “tình yêu của sự việc buông tay”. Mẩu chuyện kể về nhì người phụ nữ cùng tranh nhau một đứa bé nhỏ 2 tuổi, cả hai gần như khăng khăng nói rằng đứa bé xíu là bởi vì mình sinh ra, vậy nên không có bất kì ai chịu nhường ai. Cuối cùng ầm ĩ đến nơi công đường, vị quan liêu gia bởi thế cũng nên hao trung ương tổn trí, ông sẽ lệnh mang lại hai người thiếu phụ hãy dùng hết sức mà giành mang đứa trẻ, ai chiến thắng thì đứa trẻ sẽ thuộc về tín đồ đó.

Hai người thiếu phụ quả nhiên đã dùng hết sức để giành đơ đứa bé, fan nào tín đồ nấy đều muốn lôi đứa bé xíu về phía mình. Mà lại đứa trẻ em bé bé dại không chịu được nổi sức kéo, đã khóc òa lên nức nở. Dịp này, một người trong các số ấy nghe thấy tiếng khóc đau như xé lòng, liền đùng một cái buông tay, mặc cho tất cả những người phụ phụ nữ kia đắc ý kéo đứa trẻ em về mình.

Lúc này, vị quan xử án đập mạnh thanh kinh đường mộc, ông nói, chỉ gồm người mẹ yêu yêu quý con bắt đầu không nỡ lòng nhìn thấy con mình chịu khổ, thậm chí là vì vậy mà lại nguyện ý quyết tử tình yêu của mình. Bởi vậy ông đã đem đứa trẻ trao cho người phụ nữ này cùng trừng phạt chặt chẽ người đàn bà còn lại.

Câu chuyện trên, mang lại ngày hôm nay đọc lại vẫn khiến người ta thổn thức. Trái thật, tình yêu đích thực không hẳn là “giành lấy”, mà lại là từ vứt và buông tay…

Tôi bao gồm một đứa bạn thân hiện tại đang học thạc sĩ hình thức ở tp Tây An. Anh ấy từng kể cho tôi nghe tình yêu đầu của mình.

Trước khi tham gia học trường luật, anh từng thao tác trong một bên xưởng. Do gia cảnh khó khăn, anh lại là bạn thật thà chuyên chỉ, thêm vào đó tư hóa học thông minh, vậy cần anh rất nhanh chóng được đề bạt có tác dụng trưởng phòng. Và như được ông Trời se duyên, anh và đàn bà của vị tổng giám đốc dần dần sinh lòng ái mộ, tình yêu của mình rất tự nhiên như cơn gió đầu mùa.

Nhưng côn trùng tình trong sáng ấy lại gặp phải sự bội phản đối tàn khốc của gia đình vị tổng giám đốc. Vì sao rất đơn giản, đó là bởi anh là phái mạnh trai nghèo ko môn đăng hộ đối, vào khi phụ nữ họ lại là thiên kim tè thư lá ngọc cành vàng. Họ vẫn thẳng thắn rào cản vì lo ngại con gái mình về sau sẽ cần chịu khổ.

Nhưng cô bạn gái không nguyện ý rời xa, yêu cầu vẫn lén tra cứu cách gặp anh. Về sau cha mẹ phát hiện vẫn nhốt cô ngơi nghỉ nhà, các lần cô gọi điện thoại thông minh cho anh đều khóc nức nở, khiến anh càng cảm xúc xót xa trong lòng.

Cuối cùng, anh bạn tôi đã ngừng khoát quyết định rời đi thật xa, để cô bạn gái mau giường quên đi côn trùng tình đau khổ này mà ban đầu một cuộc sống mới.

Trong phần đa ngày tháng sau này, anh kiên cường vừa có tác dụng vừa học, chỉ với sau ba năm anh sẽ vào được trường luật nổi tiếng của tp Tây An. Anh nói: “Trong lòng tôi vẫn khôn xiết yêu cô ấy. Bởi vì tình yêu này cơ mà tôi đã quyết định buông tay, bởi vì tôi không thể thường xuyên nhìn cô ấy bởi vì mình mà chịu đựng đủ mọi khổ sở giày vò như vậy”.

Tôi hỏi anh: “Hai người có còn gặp lại nhau không?”.

Bạn tôi rung lắc lắc đầu: “Cô ấy vẫn lấy ông chồng rồi, tín đồ đó điều kiện rất tốt, họ cũng đều có với nhau một đứa con, cuộc sống đời thường rất hạnh phúc”.

“Thế anh có hối hận hận vị đã từ bỏ fan mình yêu không?”, tôi lại hỏi anh.

Anh các bạn nói: “Hối hận ư? Tôi yêu cô ấy, hy vọng rằng cô ấy sẽ luôn hạnh phúc. Trường hợp người này cũng yêu yêu thương cô ấy như tôi, nỗ lực thì trong trái tim tôi đã khôn cùng mãn nguyện rồi. Tình yêu không nhất mực là phải tất cả được, cơ mà là bạn sẵn sàng làm tất cả để khiến người bản thân yêu kính yêu thấy hạnh phúc”.

Chỉ một câu nói ấy mà lại đã có tác dụng tôi cảm cồn rơi nước mắt, giúp tôi bao gồm thêm thừa nhận thức mới về tình yêu.


*

Con người sống trong tình yêu, cũng rất cần được có dũng khí với tấm lòng rộng lượng gánh chịu yếu tố hoàn cảnh của mình, rất có thể theo đuổi hạnh phúc nhưng chớ nên theo đuổi sự trả mỹ. (Ảnh: Pinterest)


Trong lịch sử hào hùng Phật giáo cũng có câu chuyện xúc động lòng người như vậy này:

Câu chuyện kể về nhì vị “Hòa hợp nhị tiên” tên là Hàn Sơn với Thập Đắc. Tương truyền họ đó là hóa thân của Văn Thù người yêu Tát và Phổ Hiền người thương Tát. Trước khi xuất gia, chúng ta từng là đôi bạn bè tình như thủ túc, cơ mà trái ngang cố cả nhị lại yêu và một cô gái. Cô gái vốn có tình cảm cùng với Thập Đắc, đang trao gửi trung tâm hồn phụ nữ cho chàng, nhưng mà tiếc thay người nhà lại hứa hẹn gả cô đến Hàn Sơn.

Một lần, Hàn đánh vô tình hiểu rằng ý trung nhân trong lòng cô bé là người đồng bọn thiết nhất của mình. Anh rất khổ cực và cực nhọc xử, do anh cũng yêu cô nàng ấy bởi cả trái tim mình. Nhưng mỗi lúc nhìn thấy fan mình yêu thương tỏa sáng hạnh phúc ở bên cạnh Thập Đắc, anh lại thêm quyết trung khu xuất gia nhằm tác thành đến hai người.

Thập Đắc tốt tin, trong tim chàng cảm động sâu sắc bởi tấm thật tâm sâu nặng của đất nước hàn quốc Sơn, vắt là nam nhi không quản không tự tin đi khắp trăm sông ngàn núi để tìm Hàn sơn trở về. Cuối cùng, lúc tới ngôi chùa sát bên cầu Phong sống Tô Châu, Thập Đắc đã gặp mặt được Hàn Sơn. Tuy thế ý nguyện xuất gia của đất nước hàn quốc Sơn cực kỳ kiên định, Thập Đắc khuyên răn nhủ thế nào thì cũng không biến chuyển được.

Sau cùng, Thập Đắc quyết đoạn chấm dứt tình duyên, ngừng muôn vàn phiền não để bước vào cửa Phật, từ phía trên hai tín đồ quý mến giúp sức lẫn nhau, cảm xúc đã thân mật lại càng thêm thân thiết. Đoạn giai thoại này cũng lưu truyền rộng thoải mái ở nhân gian, được fan đời sau call là “Hòa phù hợp nhị tiên”, tận mắt chứng kiến cho sự tương thân tương ái, tình sâu nghĩa nặng, cũng là tượng trưng cho việc tường hòa, viên mãn của nhị người.

Câu chuyện trên vẫn nói rõ một đạo lý: yêu thương thương không hẳn là chiếm phần hữu, buông tay chưa hẳn là buông bỏ, vị tình yêu chân chính là để giúp người mình yêu giành được hạnh phúc.

Nhưng trong xã hội thời nay, không ít người cho rằng tình yêu thương là ích kỷ, là chiếm phần hữu. Bên trên báo đài cũng từng tin báo về đông đảo trường vừa lòng tự vẫn, quyên sinh, hoặc số đông vụ án mạng khởi đầu từ tình – chính là hậu quả nhức lòng khi fan ta coi nhẹ mạng sống và hận thù bởi vì tình yêu.

Rất những câu chuyện tựa như cũng là kết viên đáng bi hùng khi con tín đồ tôn thờ thiết bị tình yêu thương vị kỷ, máy tình yêu chiếm phần hữu. Thiết nghĩ, đời tín đồ dài ngắn cũng chỉ tất cả 100 năm, đến lúc nhắm đôi mắt xuôi tay mới hiểu rằng sinh mệnh là trân quý vô ngần. Vậy mà, chỉ vì chưng một phút nông nổi hồ đồ, hoặc chỉ vì một chút tình cỏn nhỏ không thể thoả mãn, mà tín đồ ta sẽ quên mất ý nghĩa sâu sắc đích thực của cuộc sống đời thường này. Bởi tình yêu mà lắc đầu hoặc hy sinh thú vui sống, thậm chí là từ bỏ cả sinh mệnh, đây chẳng buộc phải là sai lạc lớn độc nhất trong đời tín đồ hay sao?

Vậy nên, con người sống vào tình yêu, cũng rất cần phải có dũng khí và tấm lòng rộng lớn lượng gánh chịu hoàn cảnh của mình, hoàn toàn có thể theo đuổi niềm hạnh phúc nhưng đừng nên theo đuổi sự hoàn mỹ. Phật gia cho rằng một tín đồ tâm thái vững vàng vàng, luôn có tấm lòng thành, sẽ có được thể mừng đón mọi sự việc phát sinh trong cuộc sống. Chính bởi vì tiếp nhận, mới rất có thể nhìn rõ thực chất của sự vật, tự đó cụ sức tránh ngoài những khổ cực do con bạn tạo nên.

Tình yêu chính là từ bi bình đẳng, cũng là phó xuất cùng hiến dâng. Một người có thể “yêu nhưng không cầu”, thì cảnh giới của anh ấy ta sẽ sở hữu được được sự thăng hoa, tâm linh đã và đang đạt mang đến trạng thái thiền ngộ, tất yếu cũng có thể tìm được tuyến phố hạnh phúc viên mãn của mình.